ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 8

Cô vốn là người làm gì cũng có kế hoạch rõ ràng. Đầu tiên là cắm sạc chiếc điện thoại đã tắt nguồn mấy hôm nay vứt trên bàn, sau đó dọn dẹp phòng, rồi đi tắm. Tất cả xong xuôi mới đi ăn.

Căn hộ của nguyên chủ thuê nằm trong khu dân cư cũ. Gần đó có đầy đủ cửa hàng tiện lợi, siêu thị, tiệm trái cây, vô cùng náo nhiệt.

Dân cư đa phần là người lao động bình thường. Căn hộ vài chục mét vuông mà cả gia đình năm sáu người chen chúc cũng chẳng hiếm.

Buổi trưa, trời không nóng cũng chẳng lạnh. Vài cụ già xách ghế ra ngồi ở cổng khu, vừa tắm nắng vừa chuyện trò rôm rả.

Đàm Mạt đi một vòng làm quen địa hình xung quanh, cuối cùng dừng chân trước một tiệm mì.

Đó là một quán nhỏ nằm giữa ranh giới khu thương mại và khu dân cư, khoảng chục bàn. Giờ ăn cao điểm đã qua, bên trong quán chỉ còn bốn năm người.

Đàm Mạt gọi một tô mì bò, giá 18 tệ. Tài khoản Alipay của nguyên chủ từ 6411. 4 tệ giảm còn 6393. 4 tệ.

Tốt rồi nếu tiết kiệm, số tiền này đủ cô nằm im một hai tháng nữa rồi mới tính đến chuyện tìm việc.

Cô mệt đến mức vừa mới nghỉ việc cũng chẳng muốn vội vàng cày cuốc trở lại.

Rất nhanh, tô mì được bưng lên.

Lúc này, quán có vài người ra vào, rồi lại có bốn cô gái bước vào.

"Có cần ghép hai bàn lại không? Lý Hiểu Đình chưa tới, chỗ này không đủ ngồi đâu." Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

"Thôi khỏi, Chu Tĩnh à. Dời qua dời lại mệt lắm, chen chút là được rồi." Một giọng khác lanh lẹ đáp.

Cả nhóm đi đông, vừa vào đã rôm rả, khiến Đàm Mạt vô thức nhìn sang vài lần.

Một hàng toàn phụ nữ, tầm hai ba mươi tuổi, ai cũng mặc đồ công sở chỉnh tề.

Nhất là cô gái tên Chu Tĩnh, áo sơ mi, váy bút chì quá gối, đeo kính không gọng. Người như tên, nhìn dịu dàng nho nhã.

Họ lần lượt gọi món.

"Thử xem sao, quán mì này là quản lý Ngô giới thiệu đó, nghe anh ấy khen hoài mà chưa có dịp ăn. Quanh công ty ăn hoài cũng ngán rồi, giờ đổi vị tí."

Cô gái tóc ngắn thứ ba trong nhóm vừa nói vừa nhìn quanh.

"Anh ấy là vậy đó, cái gì thích là cứ hết lời khen ngợi. Có điều anh ấy ăn mặn lắm, nếu ai quen vị thanh đạm thì chưa chắc thích được đâu." Chu Tĩnh cười đáp.

"Vậy hả?"

"Ừ, cũng không chắc nữa. Dù sao mình tin vào gu của anh ấy, người này rất tinh tế."

Đàm Mạt tiếp tục chậm rãi húp từng sợi mì, trong đầu thầm nghĩ cô nàng Chu Tĩnh này rõ ràng rất hiểu quản lý Ngô.