Chương 86
Lại sắp đến giờ ăn rồi. Ngoài kia nắng vàng rực rỡ, len qua tán cây rậm rạp. Ánh sáng lốm đốm rơi xuống người anh, khiến cả thân hình trông sạch sẽ tươi tắn, chẳng giống chút nào một nhân viên làm thuê khốn khổ.
Ánh sáng hắt từ sau lưng anh khiến bóng dáng trông như một hình cắt đen tuyền viền ánh vàng. Ai cũng nhận ra anh trông thoải mái hẳn ra. Anh rạng rỡ nói một câu như chú cún con:
"Sư phụ ơi! Mọi việc tôi xử lý xong hết rồi! Mình về chưa?"
Thấy anh như một con Golden Retriever ngọt ngào đang vẫy đuôi chạy về phía chủ, Đàm Mạt chẳng chút nể nang:
"Đồ chó ngốc."
Giang Thanh Nhã gật đầu đồng tình: "Chuẩn!"
Chạy lại gần, anh còn lịch sự chào hỏi Giang Thanh Nhã:
"Cô Giang, sao cô vẫn ở đây? Sếp về rồi mà."
Ý trong lời chính là sao cô ả không đi cùng Nam Cung Liệt luôn đi.
Lục Hành Giản nghe ra ý của Giang Thanh Nhã, không hề giận, ngược lại còn đắc ý nói:
"Tất nhiên, sư phụ tôi mà không lợi hại thì sao tôi chịu gọi là sư phụ, tôi thì làm sao so được với cô ấy."
Trước màn nịnh hót trắng trợn này, Giang Thanh Nhã chỉ "chậc chậc" hai tiếng rồi bỏ đi.
Lục Hành Giản lập tức theo sát phía sau, vừa đi vừa lí nhí kể khổ về đủ trò xấu xa hôm qua của Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm, đến nỗi anh còn chẳng kịp ăn trưa lẫn tối, thật sự bị hành hạ thê thảm.
"Cứ thấy sếp và cô Hứa cãi nhau là tôi đau đầu, cả đời này chắc chẳng học nổi cách xử lý chuyện của họ. Nhất là có cô Giang xen vào quấy rối, thêm dầu vào lửa, tôi thật sự chỉ muốn nghỉ việc ngay lập tức."
"Nhưng sư phụ tôi thì khác, cô ấy vừa ra mặt là tất cả đều ngoan ngoãn nghe lời."
Anh lười nhác kéo dài giọng hỏi:
"Sư phụ, hôm qua tôi gọi cho cô bao nhiêu cuộc, nhắn bao nhiêu tin, sao cô chẳng trả lời?"
Vì chuyện nhỏ nhặt ấy, anh có chút tủi thân. Giống như chú chó con tan học đợi mãi ở cổng trường mà Đàm Mạt không đến đón.
Nhưng điều Đàm Mạt nghĩ lại là anh lấy tư cách gì mà trách móc cô chứ. Hôm qua lúc Nam Cung Liệt giở trò với cô, anh lại hí hửng chạy theo anh ta!
Đàm Mạt tránh ánh nhìn của anh, buông lời lạnh lùng rồi quay lưng bỏ đi.
Giọng cô yếu đi:
"Hôm qua lúc nhận thưởng từ Nam Cung Liệt thì cậu đâu có như vậy. Đó là lựa chọn của cậu, sao còn quay sang oán trách tôi."
Cơn tức bốc lên, cô dừng bước, xoay người quát thẳng vào mặt anh:
"Cậu định còn tiếp tục đến bao giờ? Chưa diễn đủ sao?"
"Tôi thật lòng với cậu, còn cậu thì chơi trò tâm cơ. Muốn tiếp tục giả vờ phải không?"
Một lúc lâu sau, anh mới nhận ra những lời đó là nói với mình. Đôi mắt tròn ướt sáng lên vẻ bối rối, môi hơi hé ra, cả người đầy vẻ kinh ngạc. Những lời này thật sự quá nặng nề, khiến Lục Hành Giản sững lại, ánh sáng trên người anh như chợt tối đi.
Ánh mắt ấy khiến tim Đàm Mạt nhói lên, gợi lại vết thương cũ chưa lành, vừa ngứa vừa đau. Điều đó còn khiến cô khó chịu hơn cả sự ly gián của Nam Cung Liệt, ruột gan cô như bị cào xé.
"Thôi, từ giờ đừng gọi tôi là sư phụ nữa. Chúng ta chỉ là đồng nghiệp, chẳng thân thiết đến mức đó."
Đàm Mạt cũng chẳng để tâm, quay lưng bước đi. Cô thật sự không chịu nổi ánh mắt đau lòng mà Lục Hành Giản cứ nhìn chằm chằm vào mình, như thể cô là người tàn nhẫn. Nhưng ngay cả khi xoay lưng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền