Chương 87
Đàm Mạt mở phần chuyển khoản, quả thật thấy có thêm năm mươi nghìn trong tài khoản. Con số ấy càng nhìn càng đỏ rực, như xuyên qua màn hình, chạy dọc đầu ngón tay rồi thiêu đốt cả gương mặt cô.
Cô vốn cũng định kiểm tra. Hình như có chuyện đó thật. Nhưng khi ấy cô là muốn đi moi tin để bán lấy tiền thôi!
Cô dang rộng tay, bước đi nhanh hơn, muốn biến mất thật nhanh khỏi tầm mắt anh.
Bất chợt, cổ tay cô bị nắm chặt.
"Sư phụ, cô hiểu lầm tôi rồi."
Giọng nói vừa mềm yếu, vừa ấm ức nhưng lại kiên định. Đàm Mạt sững người.
Cô vội vàng hất tay anh ra:
"Cậu nói vậy là sao?"
Lục Hành Giản nghiêm túc đáp:
"Hôm qua, lúc buổi trưa tôi đã chuyển tiền cho cô rồi."
Đàm Mạt cau mày, đầy khó tin.
"Cô lấy điện thoại ra xem đi, trong Alipay đó."
Anh bắt đầu nổi giận. Cái miệng lải nhải không ngừng, nghe như chịu ấm ức ghê gớm.
Nghe được lời khen, ban đầu anh còn cười gượng gạo dò xét, thấy cô thật sự không giận mình, anh lập tức phá lên cười ngốc nghếch. Nếu anh mọc đuôi thì chắc giờ nó đã vẫy tít lên rồi.
Đúng là đồ ngốc này.
Đàm Mạt nhìn sang, nghe anh lại nói tiếp:
"Trong hai chúng ta, ai mới là trợ lý giỏi nhất, ai mới giải quyết được vấn đề của sếp, đương nhiên tôi biết rõ."
Anh bướng bỉnh khẽ nói:
"Tôi đâu có ngốc."
Anh cúi đầu, ánh mắt chậm rãi di chuyển đến gương mặt cô, trong veo ẩm ướt.
Đôi mắt anh trong sáng, như dòng suối nơi khe núi, chẳng vướng chút bụi trần, xua tan nỗi nặng nề trong ngực cô từ ngày hôm qua.
Ngọn gió khẽ thổi, cành lá lay động, những vệt sáng rơi xuống trắng mịn như tuyết, phủ lên gương mặt anh. Đúng là giống hệt một chú cún con.
Đàm Mạt tuy thấy phiền nhưng vẫn kiên nhẫn chỉ dạy:
"Ý tôi là để cậu đối phó với kẻ hai mặt ba dao. Ăn miếng trả miếng, mắt trả bằng mắt, hiểu chưa?"
Lục Hành Giản bắt đầu cố ý lấn tới:
"Hơn nữa tôi chẳng sai gì cả. Sư phụ, chẳng lẽ cô quên từng dạy tôi, đồng nghiệp với nhau phải biết hai mặt ba dao sao? Buổi sáng hôm qua, tôi chính là làm theo lời cô nói đấy."
Cô cố gắt gỏng chuyển chủ đề:
"Vậy sao mãi trưa mới chuyển cho tôi?"
Lục Hành Giản đáp:
"Cô còn trách tôi à? Tới trưa tôi mới rảnh, chứ cô đâu lạ gì, sếp với phu nhân sếp ở cạnh nhau điên khùng thế nào. Tôi xoay sở không nổi, mệt đến mức sắp chết rồi còn gì."
Trong lúc cô lấy điện thoại, anh vừa lầm bầm:
"Chuyện sếp nói hôm qua, chẳng lẽ tôi không hiểu ý anh ta sao? Nhưng tôi với cô chỉ là trợ lý, làm sao dám chống lại."
"Thế nên tôi nghĩ, đã bị khiêu khích rồi thì ít nhất cũng không được thiệt, quan trọng nhất vẫn là phải cầm tiền trước."
Đàm Mạt lặng đi mấy giây, rồi nặng nề nói lời xin lỗi:
"Xin lỗi cậu."
"Không cũng là hai mặt ba dao sao?"
Lục Hành Giản ngắt lời:
"Hôm đó cô vừa bảo sẽ không đến nhà sếp, vậy mà lúc sếp hỏi trong đám trợ lý ai muốn đi, cô lại là người giơ tay đầu tiên."
Nghe vậy, đúng là cô có phần
"hai mặt ba dao"
.
Cô xấu hổ cúi gằm, chẳng dám đối diện với anh.
Ai lại đem khoản thưởng vừa nhận được chuyển cho người khác chứ, huống hồ anh còn là một nhân viên nghèo khó. Bản thân cô thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ làm vậy.
Tất cả tâm tư đều đặt lên người sư phụ, kết quả lại tự hại mình.
Tim Đàm Mạt chợt mềm xuống, cô cố nắn giọng dịu dàng dỗ dành: "Ừ, cậu thông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền