ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 89

Ba trợ lý trong văn phòng Tổng Giám đốc lười biếng tới tận giờ tan ca. Lâm Du thu dọn túi xách, trên điện thoại còn đếm ngược đúng một phút nữa tan ca. Cô nàng ôm theo gói khoai tây chiên, đi tới bàn Đàm Mạt nhai rôm rốp, cố ý cắn thật giòn.

Cô nàng nhìn cô chằm chằm một lúc rồi buông lời:

"Chị với Lục Hành Giản dạo này thân nhau ghê nhỉ."

"Thân cái gì mà thân, chẳng phải đồng nghiệp thôi sao."

Đàm Mạt vừa rút phích cắm máy tính vừa đáp.

Lâm Du vẫn giữ cảnh giác như trước, coi anh là kẻ đáng ngờ. Dù gì cô nàng cũng là bạn ăn trưa, bạn uống trà sữa, bạn đi vệ sinh cùng Đàm Mạt, luôn đứng cùng một chiến tuyến. Cô nàng chính là "bạn trà sữa" chân chính.

Tiếng chuông báo tan ca reo vang, cô nàng lại hừ thêm tiếng nữa, tắt báo thức, chấm công rồi khoác túi rời đi. Trong tiếng hứ đó, cô nghe ra chút ẩn ý.

Lâm Du sững người, thấy trước mặt là ngón tay Đàm Mạt đang chỉ thẳng vào mũi mình.

"Sao thế? Ghen à? Vậy tối nay đi ăn cá nướng với chị, thắt chặt quan hệ của chúng ta."

Đàm Mạt nói.

Lâm Du: Đúng là keo kiệt...

Khóe môi Lâm Du khẽ cong, vui vẻ bấm ngay ly trà sữa giá hai mươi bốn tệ.

"Hứ."

Thấy má cô hồng hồng, Lâm Du phì cười:

"Hồng nhan họa thủy, dựa vào sắc mà sống, thật chẳng biết xấu hổ."

"Nhưng đừng quá mười hai tệ nhé, ha."

Nghe chưa, nghe chưa? Chờ mà xem, dù là trai hay gái, chỉ cần làm một tên chuyên nịnh bợ thì cuối cùng cũng chẳng được gì.

Trong lòng Lâm Du cũng phụ họa, rồi liếc nhanh sang Lục Hành Giản. Nhìn bộ dạng anh cười hớn hở, lắc lư như chú cún mừng chủ, cô nàng không nhịn được khinh bỉ. Đúng là chẳng có tiền đồ. Thật muốn cùng chú cún này chơi đùa, chạy tung tăng trên đồng cỏ xanh mướt, ngẩng đầu nhìn chim trời bay về.

Đàm Mạt tự nhận mình là gái thẳng sắt thép, xưa nay không bao giờ động lòng trước gương mặt đẹp.

Mùi cá nướng thơm lừng xộc vào mũi, Đàm Mạt liếc nhanh số dư đã vượt mười triệu trong tài khoản rồi cất điện thoại, nhìn sang bàn ăn.

Cuối cùng chỉ còn Đàm Mạt và Lục Hành Giản cùng nhau đi ăn cá nướng, quán cách công ty hơn mười phút đi xe. Đó là một quán bình dân nhỏ, chẳng mấy bắt mắt nhưng khách khứa đông nườm nượp. Một bức tường của quán kê đầy bể kính, bên trong nuôi đủ loại cá. Chọn cá tươi giết tại chỗ rồi chế biến chính là đặc sản nơi đây.

"Trông ngon quá."

Lục Hành Giản vừa nói, vừa cẩn thận dùng nước nóng tráng bát đũa cho cô. Anh đã nôn nóng muốn nếm thử từ lâu.

Khi Đàm Mạt từ nhà vệ sinh quay lại, Lục Hành Giản liền đứng dậy rảo bước vào đó.

Hơn nửa tiếng sau, cá nướng nghi ngút khói nóng hổi được bưng lên bàn. Trên con cá nướng cháy xém hấp dẫn phủ kín một lớp ớt xanh tươi, khiến cô không kìm được nuốt nước bọt.

Lâm Du hơi lưỡng lự, bởi lát nữa cô nàng phải về nhà ngay, Hồ Gia Dục đã đợi sẵn rồi.

"Cô có mã giảm giá chưa? Hay để tôi gọi bằng máy tôi nhé? Tôi có nhiều mã giảm giá, thế lại rẻ hơn."

"Dù chỉ là ly trà sữa nhỏ nhưng cũng là tiền mồ hôi nước mắt của sư phụ. Tất nhiên tôi phải xúc động rồi."

"Em cũng vậy."

Thế nhưng nhìn ánh mắt trong trẻo chân thành của anh, cô chẳng thấy anh coi cô keo kiệt chút nào, ngược lại còn dịu dàng quan tâm.

"Sư phụ..." Anh có chút xúc động, mười ngón tay bấu chặt lấy mép bàn: "Cô vậy mà lại để phần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip