ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 90

Thứ Năm, bầu không khí u ám bao trùm trên đầu mọi nhân viên của Long Thịnh. Khác hẳn hai ngày trước còn thoải mái, hôm nay ai nấy im thin thít như chim cút, không dám phát ra tiếng động. Chỉ sợ lỡ sai một chút thì sếp sẽ trút giận lên người mình. Thế nhưng trong tình cảnh này, bảo nghiêm túc làm việc là chuyện không thể. Cả văn phòng chỉ còn lại tiếng lạch cạch của bàn phím.

Trong các nhóm chat, mọi người tám chuyện rôm rả.

[Trời ơi, phiền chết đi được. Làm ơn đừng lôi đám làm thuê chúng tôi vào chứ. Bao giờ anh ta đi cho rồi? Tôi thật sự nhớ quãng ngày công ty không có sếp.]

[Nam Cung Liệt là bị phát hiện tinh trùng có vấn đề hay liệt dương rồi? Sao nổi trận lôi đình vậy!]

[Có khi lại liên quan đến cô Hứa, nghe nói cãi nhau dữ lắm. Nhà chị họ tôi có người quen là tài xế nhà họ, xác nhận luôn đó.]

[Tính đi tính lại, thảm nhất vẫn là trợ lý Đàm. Từ sáng đến giờ bị chửi không ngừng, chắc đến cơm trưa cũng chưa được ăn.]

Đang bàn tán, thì từ văn phòng tổng tài vọng ra tiếng gầm của sư tử.

Cô càng nhìn, hàng lông mày càng cau chặt, môi cũng mím lại.

Đàm Mạt hắng giọng, cố tỏ vẻ già dặn:

"Biết rồi, biết rồi. Giờ cậu vẫn chỉ là thực tập sinh, không cần gấp, cứ từ từ. Ăn ngon rồi mới có sức mà làm việc."

Cô gắp cho anh một miếng cá to, lạnh giọng nói:

"Biết rồi, ăn đi. Ăn xong tôi sẽ giúp cậu đòi lại công bằng!"

"Vâng!"

Vừa dứt lời, Lục Hành Giản bỗng đau đớn co chân phải lại, bàn tay phải đặt vô lực trên đầu gối, tay trái vòng hờ che lấy. Tấm lưng gầy cong lên như mèo bị thương, khẽ run run. Giữa làn tóc đen rũ xuống là đôi mày nhíu chặt vì đau, đôi môi đỏ hồng hé ra, thỉnh thoảng phát ra tiếng rên khẽ.

"Xin lỗi, xin lỗi, lúc nãy tôi dời ghế bất cẩn đụng trúng cậu, thật sự xin lỗi."

Một người khách đi ngang, tay còn cầm chiếc ghế nhựa, rối rít nói. Người kia còn muốn đưa anh đi viện kiểm tra nhưng anh chỉ nói không liên quan gì đến ông ta, rồi để người đó rời đi.

"Cậu ổn chứ?"

Đàm Mạt lo lắng hỏi. Theo lý thì bị ghế nhựa đụng sao có thể đau đến mức này.

Anh khom lưng, xua xua tay. Anh chậm rãi ngẩng mắt, đối diện ánh nhìn của cô, ngón tay đặt trên đầu gối khẽ cong lại như cầu xin.

"Rốt cuộc cậu bị sao vậy?"

Anh im lặng một lúc mới mở miệng:

"Hôm qua bị sếp và cô Hứa đẩy ngã, đầu gối với cùi chỏ đều..."

Đàm Mạt nắm lấy tay anh, tháo khuy áo sơ mi rồi kéo ống tay lên, liền thấy phần gần khớp khuỷu hiện rõ vết bầm xanh tím, loang lổ đến đáng sợ.

"Sư phụ, đau quá."

Anh hít sâu, hạ quyết tâm:

"Sau này tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn theo cô, làm trợ thủ đắc lực, phối hợp thật tốt trong công việc!"

Nhìn đôi mắt long lanh như chó con của anh, Đàm Mạt đành nuốt ngược bốn chữ "ăn não bổ não" vào bụng, thề chết về sau sẽ không bao giờ gọi anh là "chó ngốc" nữa.

Mà,

"thịt má cá là ngon nhất"

? Cô đâu biết, đối với cô thì chỉ có phần bụng cá mới đáng ăn!

Sau bữa ăn, cô kéo anh xông thẳng vào biệt thự của Nam Cung Liệt, làm loạn một trận trời long đất lở, khiến Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm càng thêm rối ren, gà bay chó sủa. Giữa cảnh hỗn độn, nghe Hứa Tiểu Niệm đòi chia tay, Nam Cung Liệt tức đến bùng nổ:

"Đàm Mạt! Tôi sẽ cho cô biết tay!"

Một người đàn ông trung niên đứng ngoài

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip