ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 94

Giản gia Tống vốn là người quản lý biệt phủ Nam Cung, là cánh tay phải đắc lực của Nam Cung Hùng. Mới vừa rồi còn có vài người lạ đến, anh chẳng nhận ra. Nhưng Lâm Du vốn làm lâu hơn thì nói đó là người bên gia tộc Nam Cung từ nhà cũ. Nghe vậy, Nam Cung Liệt cũng bắt đầu dao động.

Ngoài cửa, Lục Hành Giản đứng ngồi không yên. Văn phòng khóa chặt, không cho ai vào. Nhưng bên trong tiếng đập thình thình, tiếng loảng xoảng liên hồi cùng với những lời chửi rủa thỉnh thoảng của Nam Cung Liệt vang ra, càng khiến anh căng thẳng bất an. Anh dồn sức gõ cửa. Vừa gõ đến lần thứ hai thì cửa bật mở.

Ánh mắt anh ngay lập tức chạm phải ánh mắt Đàm Mạt. Cả hai im lặng vài giây. Sống mũi Lục Hành Giản cay xè, tay siết chặt nắm cửa, giọng vô thức nhuốm màu giận dữ:

"Bọn họ đánh cô sao?"

Tầm nhìn anh lướt xuống. Mái tóc cô ướt rối, má đầy vết bầm lẫn máu, môi nứt nẻ khô khốc. Chiếc sơ mi xanh nhăn nhúm, phần trước ngực sũng nước loang ra từng vòng đỏ thẫm.

Đàm Mạt ngơ ngác nhìn anh, đầu nghiêng sang một bên cứng đờ như xác sống. Thế nhưng ngay khi sắp chạm tới, "pin 1%" cũng cạn, cô khép mắt lại ngất lịm trong vòng tay Lục Hành Giản. ...

Đàm Mạt mệt mỏi, hờ hững. Cả người cô như chiếc máy sắp cạn sạch pin, tê liệt, đầu óc đờ đẫn.

Nhưng việc có thể giật tóc Nam Cung Liệt, dùng "Thiên Mã Lưu Tinh Quyền" đấm anh ta một trận, cũng không phải miễn phí. Đàm Mạt đã tiêu tốn hẳn hai triệu. Đây là lần đầu tiên trong đời cô tiêu nhiều tiền đến thế vì một người đàn ông.

[Ký chủ, cô vừa gặp ác mộng sao?] Hệ thống khẽ lên tiếng.

Cô bừng tỉnh, mở mắt ra, trước mặt chỉ là một mảng tối đen. Cô khẽ đồng ý, rồi trong bóng tối vội vàng đưa tay sờ đầu. May quá, số tóc ít ỏi của một kẻ làm công như cô vẫn còn nguyên.

Ghép nối tình tiết, hệ thống nhanh chóng hiểu ra giấc mơ của cô: [Ký chủ đừng lo, người nên sợ rụng tóc là Nam Cung Liệt. Ban ngày cô đánh nhau còn nhổ không ít tóc của anh ta. ]

Trước cảnh một nắm tóc của mình bị anh ta lôi ra, Đàm Mạt đau lòng kêu thất thanh.

"Nam Cung Liệt, anh dám giật tóc tôi?"

Còn Đàm Mạt thì chẳng buồn để tâm. Cô vừa đói vừa mệt, chỉ muốn nhanh chóng rời đi. Nhưng trước khi đi...

Cô khẽ gật cằm ra hiệu cho hai vệ sĩ bên cạnh:

"Đỡ anh ta dậy cho tôi."

Hai vệ sĩ lập tức nghe lệnh, không cần dùng chút sức nào cũng dễ dàng khống chế được Nam Cung Liệt. Có lẽ trận ẩu đả vừa rồi đã rút cạn sức lực của anh ta, nên không tài nào vùng vẫy nổi. Anh ta hoảng hốt nhìn Đàm Mạt đang ôm nửa thùng nước bước về phía mình.

"Cô định làm gì? Đàm Mạt! Tôi cảnh cáo cô, dám đối xử với sếp mình thế này à!"

"Cô có nghĩ đến hậu quả chưa! Tôi sẽ không tha cho cô đâu!"

"Tôi sẽ kiện lên tận trung ương, kiện lên tận trung ương!"

Đàm Mạt coi như không nghe thấy, một tay tê cứng vẫn gắng sức bóp hai bên má anh ta ép chặt lại. Sau đó cô đưa miệng thùng nước khoáng đã mở nắp chọc vào miệng anh ta, ấn mạnh thân thùng, phần đuôi dốc ngược lên. Dòng nước suối tuôn xuống ào ào.

"Gừ... gừ... tôi... gừ gừ... cô... gừ gừ..."

Cô giơ tay, đưa lên chậm rãi chạm gần đến mắt anh. Hình như cô muốn chạm vào lớp sáng long lanh nơi khóe mắt ấy. Giọng cô cũng cứng ngắc, chẳng có sắc thái: "Cậu đang khóc? Khóc vì tôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip