Chương 93
Âm thanh trong trẻo của hệ thống vang lên: [Ký chủ, đã mở cho cô kỹ năng đặc biệt
"Thiên Mã Lưu Tinh Quyền"
, thời hạn nửa tiếng.]
Đàm Mạt chắp tay ra sau lưng, lạnh lùng quan sát Nam Cung Liệt.
"Nếu anh sợ, thì cứ mở miệng cầu xin tha thứ, thành tâm xin lỗi. Tôi cũng sẽ không nương tay đâu."
Nam Cung Liệt: "..."
Ngay sau đó anh ta lao tới, nghênh đón một tương lai xán lạn. Bị ăn đòn. Quả thật, cảnh tượng quá chấn động. Đàm Mạt và Nam Cung Liệt quần nhau, quần áo xộc xệch dính máu, tóc rối tả tơi, thở hổn hển, không ai chịu nhường ai.
Lòng bàn tay anh ta ướt nhẹp, chẳng rõ là máu hay nước mắt.
"Đàm Mạt, nắm đấm của cô làm bằng sắt à?"
Giọng mũi đặc quánh phát ra từ kẽ tay.
Anh ta định đứng dậy, rồi chợt nhận ra Đàm Mạt vẫn ngồi đè trên người mình, liền sốt ruột quát:
"Còn không mau xuống khỏi người tôi."
Đàm Mạt: "???"
Nam Cung Liệt cố gắng mở đôi mắt sưng vù liếc qua, thấy toàn là người trong gia tộc Nam Cung, trong đó có cả quản gia Tống từng xuất hiện ở biệt thự tối qua.
Đúng lúc này, một cú đá mạnh giáng vào mông Nam Cung Liệt:
"To gan! Đây là thái độ anh dùng để nói chuyện với đại tiểu thư sao?"
Anh ta ngã sõng soài như con tôm bị lật, gào lên:
"Chú Tống, ông nhầm rồi phải không?"
"Dừng tay!!!" Mãi đến nửa tiếng sau, cửa văn phòng mới bị mở tung, giọng một người đàn ông trung niên quát lớn.
"Đánh người ra nông nỗi này, còn không mau dừng tay!"
Quản gia Tống theo bên cạnh Nam Cung Hùng nhiều năm, khí thế lão luyện khiến người khác không dám chống đối. Quản gia Tống ra hiệu cho hai vệ sĩ:
"Không có mắt nhìn à, mau đỡ đại tiểu thư dậy."
"Đại tiểu thư, có cần tới bệnh viện kiểm tra không?"
Quản gia Tống bước tới quan tâm:
"Làm giám định thương tích, sau này khởi kiện cũng tiện hơn."
"Muốn kiện tôi?"
Trong đôi mắt sáng của Đàm Mạt lóe lên sự kiên định, khí thế chẳng khác nào quan tòa:
"Ai ở dưới điện, dám cáo bổn quan?"
Nam Cung Liệt: "???"
Nam Cung Liệt không dám manh động nữa. Nhưng...
"thiếu gia giả"
... là nói anh ta sao?
Quản gia Tống không tranh cãi, chỉ nghiêm giọng:
"Đây là lệnh đích thân lão gia Nam Cung giao xuống, bảo chúng tôi phải bảo vệ tiểu thư. Không tin thì anh gọi điện kiểm chứng ngay."
"Chú Tống, tôi còn nể ông mà gọi một tiếng "chú
". Ông có nghĩ tới hậu quả chưa? Đợi ông nội tôi từ nước ngoài về, các người sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu!"
Nam Cung Liệt, một mình lảo đảo đứng dậy, phải dựa vào tường mới trụ nổi. Chẳng phải tình cảnh này đáng lẽ phải là của anh ta sao? Đặc biệt là Nam Cung Liệt, mặt mũi bầm dập, môi nứt toác, cả khuôn mặt be bét máu.
So ra thì Đàm Mạt chỉ xây xát nhẹ, tuy đầu tóc bù xù trông chẳng mấy tao nhã nhưng cô đang hiên ngang ngồi đè lên người anh ta, trông chẳng khác nào Võ Tòng đánh hổ. Sau trận ẩu đả, Đàm Mạt đúng là kiệt sức, phải nhờ vệ sĩ đỡ mới đứng lên nổi.
Anh ta bỗng cười ngông cuồng, hàm răng trắng lấm máu:
"Đàm Mạt, ngày chết của cô đến rồi! Tôi không chỉ sa thải cô, mà còn kiện cô tống cô vào tù!"
Anh ta loạng choạng bò dậy, giơ ngón giữa về phía cô. Hệ thống hoảng hốt: [Hỏng rồi, viện binh của Nam Cung Liệt tới. Ký chủ, chạy mau!]
"Đồ thiếu gia giả, còn dám hỗn láo với đại tiểu thư, coi chừng cả đời phải nằm dưới đất."
"Làm sao có thể đánh người thành ra thế này! Dưới đánh trên, còn ra thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền