Chương 590: Lôi Hải Trưởng Lão.
Qua một đêm quan sát, hắn thấy Hiểu Hiểu đã cực kỳ thành công đối với việc tạo dựng Mộng Giới.
Với lại hắn còn phải cảm ơn Hiểu Hiểu đã dựng nên Mộng Giới, bởi vì nơi này cực kỳ phù hợp đối với Diệp Tùy Phong giai đoạn hiện tại, có thể thông qua nó làm được không ít chuyện.
- Trời sắp sáng rồi, trở về đi.
- Nhớ kỹ, sau này trước khi tiến vào mộng cảnh của người khác thì nhất định phải sớm dò sét kỹ lương.
Diệp Tùy Phong nói xong, sau đó biến mất khỏi Mộng Giới không thấy gì nữa.
Nhưng khi hắn rời khỏi còn lưu lại một đoàn vật chất màu tím, phiêu phù ở trước mặt Phương Tiểu Nhân.
Đó chính là Mộng Niệm sinh ra sau khi trấn an cảm xúc của Tông Nguyên.
Mộng Niệm của một Kim Tiên đã đủ để Phương Tiểu Nhân dùng trong thời gian rất lâu.
…….
Sắc trời đã sáng.
Diệp Tùy Phong trở về từ Mộng Giới, chậm rãi mở mắt.
Bận rộn một đêm nhưng hắn lại không có bất kỳ cảm giác uể oải nào.
Lực lượng mộng cảnh có nguồn sức mạnh đặc biệt bảo vệ đối với thần hồn, mặc dù hắn đã ở trong giấc mộng cả đêm, nhưng thật ra không gì khác với ngủ một giấc.
- Thật không tệ.
Diệp Tùy Phong đánh giá càng ngày càng cao đối với thế giới do Hiểu Hiểu tạo dựng này.
Chỉ là không biết, bây giờ nàng đang ở phương nào.
Còn có mấy người Diệp Hoàng, Tiểu Hắc, Cốc U Lan nữa.
Một chuyến đi đến Mộng Giới này ngược lại làm Diệp Tùy Phong càng ngày càng nhớ đến bọn nhỏ đáng yêu này.
- Có lẽ các ngươi đều cho rằng ta đã chết rồi!
- Ha ha, đến lúc đó cho các ngươi một kinh ngạc vậy.
Trong lòng của Diệp Tùy Phong rất tốt, khẽ hát rời giường.
Vừa mới rửa mặt xong, ngoài viện đã lại vang lên tiếng đập cửa.
Mở cửa sân ra, hai người là trưởng lão Ẩm Hương, Thiên Thiên đã đứng ở cửa ra vào.
- Có tin xấu.
Vẻ mặt Ẩm Hương rất khó coi.
Diệp Tùy Phong im lặng, nào có ai mới sáng sớm đã mang đến cho người ta tin tức xấu chứ.
Có thể xấu đến mức nào?
- Đi vào trước đi.
Hắn mời hai người đi vào viện, chuẩn bị hai bàn hoa quả nhìn không tệ.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Ẩm Hương thì hình như cũng không có tâm trạng hưởng thụ mỹ thực.
- Xảy ra chuyện gì à?
Diệp Tùy Phong tự mình cầm lấy một quả trám, vừa ăn vừa hỏi.
Giọng của Ẩm Hương trầm thấp, nói:
- Ta thăm dò được, người phụ trách khảo hạch lần này là Lôi Hải trưởng lão, trước kia lão cũng từng là người của Vĩnh Tường Môn chúng ta.
Diệp Tùy Phong dừng lại:
- Vậy thì đây là chuyện tốt mới đúng, chẳng phải có thể đi cửa sau à?
Ẩm Hương cười khổ hai tiếng.
- Ngươi có chỗ không biết. Lôi Hải đúng là xuất thân từ Vĩnh Tường Môn, nhưng quan hệ giữa lão ta và tông môn cực kỳ kém.
- Lúc trước, hai bên kém chút đã trở mặt thành thù, lão ta đối với Vĩnh Tường Môn chỉ có cừu hận.
- Với lại người này từ trước đến nay ánh mắt rất cao, lần này lão ta đến phụ trách khảo hạch chắc chắn sẽ chơi ngáng chân đối với các ngươi, tình huống của chúng ta rất không lạc quan!
Diệp Tùy Phong ồ thật dài một tiếng.
Sẽ không phải lại là kiều đoạn đạo lữ (bạn gái hoặc vợ tu luyện chung) bị người ta cưỡng ép cướp đi chứ.
Nhưng hắn cũng không có hứng thú đối với loại chuyện này.
- Ta cảm thấy ngươi quá lo lắng, chắc là Thanh Lan Tông sẽ không để cho lão làm xằng làm bậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền