Chương 591: « Chúa Tể Ngã Xuống - Thánh Địa Thiên Khuyết ».
Diệp Tùy Phong lập tức bừng tỉnh, thì ra là Tông Nguyên tặng.
Dựa vào khối Vực Chủ Lệnh này, trên cơ bản hắn đã có thể đi đến hầu hết các nơi trong Thanh Lan Tông.
Trong đó cũng bao gồm trọng địa của tông môn, Tàng Kinh Các.
- Giúp ta cảm ơn ngài ấy.
- Phiền ngươi chuyển lời với ngài ấy, chỉ cần không làm loạn gì, ngài ấy nhất định sẽ đạt được thứ mình muốn.
Diệp Tùy Phong nói.
- Nhất định.
Lôi Hải nhẹ gật đầu.
- Diệp công tử còn cần ta làm chuyện gì nữa không?
Diệp Tùy Phong nghĩ đi nghĩ lại nói:
- Có lẽ không có.
Nhưng Lôi Hải lại cực kỳ nhiệt tình.
- Có cần ta đổi cho ngươi một nơi ở tốt hơn hay không?
- Không cần, cái này là được rồi.
- Vậy thì ta sẽ điều động mấy đệ tử tới chiếu cố sinh hoạt hàng ngày cho ngươi?
- Cũng không cần.
- Làm ấm giường thì sao?
- Ngạch. Không cần.
Lôi Hải chu đáo, chuyện gì đều cân nhắc đến, chỉ có điều đều bị Diệp Tùy Phong từ chối toàn bộ.
Nhưng bộ dạng của hắn cũng không tức giận chút nào, mà trước khi đi còn đưa cho Diệp Tùy Phong một viên ngọc phù truyền tin của mình, nói mọi người đều đến từ Vĩnh Tường Môn, nên giúp đỡ nhau nhiều hơn.
Chỉ cần có chuyện thì chỉ cần nói một câu, hắn sẽ lập tức đến ngay.
Loại biểu hiện này làm cho Ẩm Hương và Thiên Thiên ngây ra như phỗng, vẻ mặt hốt hoảng, giống như nằm mơ.
Đợi sau khi đến Lôi Hải rời khỏi, cả hai cũng thật lâu không thể lấy lại tinh thần.
- Khụ khụ.
Diệp Tùy Phong ho khan hai tiếng, làm cho Ẩm Hương giật mình tỉnh lại.
- Ừm. Vừa rồi ngươi nói Lôi Hải chính là người vừa rồi à?
Hắn hỏi.
Ẩm Hương ngơ ngác nhẹ gật đầu.
Diệp Tùy Phong sờ lên cằm:
- Ta cảm giác hắn cũng không hung thần ác sát gì mà.
- Có phải giữa các ngươi có hiểu lầm gì đó hay không?
Ẩm Hương há to mồm, không biết nên trả lời thế nào.
Trước kia, mỗi lúc có người của Vĩnh Tường Môn gặp được Lôi Hải, không phải là bị cố ý làm khó dễ thì chính là bị đánh gần chết ném trở về.
Ngay hôm qua, còn có người nói với bà, Lôi Hải chuẩn bị làm khó đám người Vĩnh Tường Môn ở trong lần khảo hạch này.
Nhưng trời mới biết, hôm nay hắn lại bỗng nhiên biến thành một đại thúc hiền lành đầy nhiệt tình!
Đầu óc Ẩm Hương trống rỗng, cảm thấy mình muốn điên rồi, hoặc chính là còn đang nằm mơ chưa tỉnh lại.
- Ha ha, xem ra hắn ta sẽ không làm ra chuyện gì ngáng chân đối với chúng ta đâu.
- Hôm nay, ta còn có chuyện khác, cáo từ trước, ngươi quan tâm Lăng Vân kỹ một chút, đối thủ của con bé cũng không phải dễ đối phó.
Nói xong, Diệp Tùy Phong đưa ngọc phù truyền tin của Lôi Hải cho Ẩm Hương.
Chính là lễ vật hắn tặng cho Vĩnh Tường Môn, với lại viên ngọc phù truyền tin này ở một mức độ nào đó chính là “Người hộ đạo” thích hợp với bọn hắn nhất.
Nhiệm vụ của mình cũng coi như hoàn thành trước thời gian.
Sau một lát, Diệp Tùy Phong thuận lợi đi vào trong Tàng Kinh Các của Thanh Lan Tông.
Có Vực Chủ Lệnh, gần như hắn đều thông suốt tất cả con đường ở đây.
Hắn tìm được khu vực cất giữ thư tịch ghi chép lịch sử, thuần thục bắt đầu tìm kiếm.
Rất nhanh, hắn đã tìm được một quyển sách cực kỳ có giá trị.
« Chúa Tể Ngã Xuống - Thánh Địa Thiên Khuyết ».
…..
Thức tỉnh hơn nửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền