Trong một thế giới hậu tận thế hỗn loạn và khắc nghiệt, nhân vật chính Sở Quang bỗng nhiên xuyên không đến, và không phải bước vào vai anh hùng hay cường giả — mà là trở thành người “chơi game” trong một phiên bản sống còn thật hơn bao giờ hết. Trò chơi không còn là giải trí: dời gạch, nhặt rác, giao hàng, phục vụ… mọi nhiệm vụ đều mang mùi khổ cực và ẩn chứa hiểm nguy.
Không chỉ vậy, Sở Quang còn khai mở được hệ thống “chỗ tránh nạn” — nơi triệu hồi “người chơi” từ thế giới song song — từ đó anh bước vào “game sinh tồn” khổng lồ: thế giới biến dị, quái thú trỗi dậy, nền văn minh sụp đổ, và mỗi ngày anh phải lao động, chiến đấu và sinh tồn như một NPC bị ép làm nhiệm vụ.
Trò chơi này quá chân thật — không phải vì đồ họa hay hệ thống vĩ đại, mà vì người chơi thực sự bị cuốn vào cuộc sống khắc nghiệt, từ hai bàn tay trắng, từ công việc khiêm tốn, từ việc xây dựng bản thân từng bước giữa cảnh hỗn độn.
Bộ truyện mang hơi hướng võng du + mạt thế + xây dựng thế lực, nhưng không phải là kiểu nhân vật chính vừa xuyên không là đã quyền năng vô đối. Thay vào đó, Sở Quang trải qua vô số thử thách: bị bắt làm đồ vụ vặt, bị đặt vào chế độ làm việc 0 h–24 h (gấp nhiều lần “chế độ 996” vốn đã khổ), bị biến thành “người chơi” trong game sinh tồn nơi mọi quyết định đều mang tính sống còn.
Những tình tiết khắc nghiệt nhưng được viết với phong cách “vừa thật vừa hài” khiến người đọc vừa cảm thấy căng thẳng, vừa bật cười trước cái nghịch lý của game-sinh-tồn trong bối cảnh tận thế.
Nếu bạn đang tìm một bộ truyện vừa có yếu tố game hóa thế giới thực, vừa có mạt thế hỗn loạn, vừa không phải kiểu “nhân vật chính xuyên không là bá vạn năng” từ đầu — thì Trò Chơi Này Cũng Quá Chân Thật chính là lựa chọn rất thích hợp.


