Chương 65: Cá lớn nuốt cá bé, cá nhỏ ăn con tôm (1/4)
Trong lúc Sở Quang trò chuyện với gia chủ Dư gia, đám người chơi vây xem xung quanh cũng xì xào bàn tán.
"Mấy ông có hiểu người quản lý vừa nói gì không?"
"Tớ chịu!"
"Tớ thì lờ mờ hiểu, đại loại là một cân muối thô đổi mười cái da?"
"Hình như một cân muối thô đấy lại đổi từ ba cân thịt muối ra!"
"Ba cân thịt muối đổi mười cái da á? Vãi chưởng! Lời thế! Mười cái da đổi được hai khẩu súng chứ chẳng chơi? Đúng là bóc lột dân bản địa!"
"Các ông tầm nhìn hạn hẹp thế! Mà khoan... Áo khoác với đồ da người quản lý bán cho mình toàn bao nhiêu ngân tệ một món ấy nhỉ?"
"...?"
"Má ơi?!"
"Vãi cả má???"
Mấy thanh niên chơi game ngây thơ này hình như vừa phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng, nhưng Sở Quang chẳng mấy bận tâm.
Chuyện này có quan trọng không?
Rõ ràng là không.
Không mua rẻ bán đắt thì còn gọi gì là NPC nữa?
Tưởng xuyên không đến server lậu chắc!
Chịu chơi thì mở server riêng đi, thích sửa chỉ số, trang bị, tiền bạc thế nào chả được.
Dư Hổ, nhị nhi tử nhà họ Dư, đang cặm cụi đếm trên đầu ngón tay. Mấy phép cộng trừ trong phạm vi trăm trở xuống vẫn hơi quá sức với cậu.
Một miếng da linh cẩu đổi được 150g muối thô, 150g muối ở phố Bethe đổi được 3 thẻ cược. Vậy là... Một miếng da linh cẩu đổi được 3 thẻ cược?
Còn hời hơn bán cho lão Charles tận 1 thẻ cược?
Mà muối thô này chất lượng còn hơn đứt muối của lão Charles...
Đến cả hạt cát cũng không có!
Sau một hồi tính toán, Dư Hổ quay sang Sở Quang, lo lắng hỏi:
"Đổi thế này anh không lỗ à? Hay là cứ 100g thôi, như lần trước ấy?"
Nhìn thằng bé chất phác trước mặt, Sở Quang bỗng không biết nên đối đáp thế nào, đành ngước lên nhìn trời, vỗ vai cậu:
"Chú mày nghe câu 'cùng có lợi' bao giờ chưa?"
"Cùng... cùng có lợi?"
Cái gã dị nhân này cứ toàn nói những lời khó hiểu. Dư Hổ vừa mới tính xong một miếng da đáng giá bao nhiêu tiền, giờ lại tịt ngòi vì cái cụm từ lạ hoắc này.
Cậu chỉ cảm thấy...
Vẻ mặt Sở đại ca trông thật thâm sâu khó dò.
"Đúng vậy," Sở Quang gật đầu, tiếp tục,
"Chú kiếm được, anh cũng kiếm được, thế là mình cùng có lợi."
Dư Hổ mừng rỡ quay sang bố:
"Cha! Sau này con bán da lông cho Sở đại ca hết nhé! Như thế là mình cùng có lợi!"
"Im miệng."
Gia chủ Dư gia hiển nhiên nghĩ xa hơn.
Nhưng rõ ràng không phải vì giá cả, dù sao con cái nhà ai thì giống bố.
Nhìn Sở Quang, lão vẫn còn lo lắng:
"Ý của cậu tôi hiểu, nhưng trưởng trấn cấm chúng tôi giao thương với người ngoài, nếu bị phát hiện..."
Một hai lần thì không sao.
Nhưng lâu dài thì chắc chắn bị lộ.
Dù sao đồ tể và thợ thuộc da đều ở phố Bethe, tự nhiên da lông biến mất, lại không thấy bán cho lão Charles, thế nào cũng có người nghi ngờ.
Nghe vậy, Sở Quang cười khẩy:
"Tôi là thương nhân á? Đương nhiên không phải, nhà tôi ở ngay đây này! Mình là hàng xóm, là bạn bè, đến nhà bạn chơi có vấn đề gì à? Đương nhiên là không!
Còn cái lão đỉa... à nhầm, ý tôi là trưởng trấn phố Bethe ấy, nếu lão cấm các ông qua lại với bọn tôi thì cũng không sao, các ông khỏi cần mang bất cứ thứ gì ra khỏi nhà, cứ vác thẳng con mồi đến đây.
Người của tôi thậm chí có thể miễn phí giúp các ông lột da xẻ thịt, xử lý tại chỗ, đảm bảo không thiếu một gram!
Đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền