ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Trò Chơi Này Cũng Quá Chân Thật

Chương 90. Bảo hổ lột da (cầu đặt mua)

Chương 90: Bảo hổ lột da (cầu đặt mua)

Tuyết vừa bắt đầu rơi thì lại không ngừng.

Gió bấc rít gào, trong rừng xào xạc, tiền tiêu ngoài trụ sở chìm trong bóng tối, mỗi cái cây đều như ẩn chứa một bóng người, mỗi ngọn cỏ đều như đang thở.

Trên tường, lính canh căng thẳng thần kinh, sợ rằng mình sẽ "toang", giống như lão già bị đánh cắp ổ câu cá.

Ở trang web chính thức oB, đây quả là cực hình.

Không chỉ lính canh trực ca khẩn trương, Sở Quang cũng thấp thỏm không yên.

Hắn đã "ăn" hai nhóm người của Huyết Thủ thị tộc, theo lý, đối phương không thể bỏ qua hắn, dù tổn hao nguyên khí cũng phải đòi lại bằng được.

Nhưng mãi vẫn không thấy kẻ cướp đoạt phía bắc động tĩnh, Sở Quang sốt ruột, khoác xương vỏ ngoài ngồi trên lầu suốt nửa đêm, đến gần sáng mới xuống. Hôm sau, hắn ngủ đến tận 12 giờ trưa mới dậy.

Ngược lại, đám người chơi tinh thần phơi phới, thay nhau online, như thể không cảm nhận được trời tuyết lớn, làm việc không hề bị ảnh hưởng.

Thật đáng ghen tị.

Dù sao thân thể không phải của mình, cảm giác đau cũng không có, tay chân cóng cóng đến mất cảm giác, chỉ cần ăn chút thịt và canh nóng, về khoang bồi dưỡng nằm vài tiếng là hồi phục.

Đương nhiên, đây mới chỉ là đầu đông, thời điểm lạnh nhất còn chưa tới.

Đừng nói âm mười độ chưa là gì, cứ thử đến phương nam mà xem "ma pháp" tấn công, chưa cần đến âm độ, một cơn gió cũng đủ thổi bay nửa cái mạng.

"Hay là nên lắp ống sưởi cho cái xương vỏ ngoài này."

"Thôi, cứ chờ bọn nó làm xong bọc thép rồi tính."

Nhìn từng xe gạch được chuyển từ nhà kho vào khu công nghiệp, Sở Quang mỉm cười hài lòng gật đầu.

Không tệ.

Đám người chơi rất hiểu chuyện.

Nhận được tiền dự toán, anh em Xí Tác và Lai Hùng hăng hái hẳn lên, vừa online hôm sau đã dùng ngay số tiền Sở Quang cho, mua trước 5000 viên gạch, 500kg xi măng từ nhà kho, trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao người chơi, kéo về khu công nghiệp.

Vì dùng tiền từ tài khoản doanh nghiệp nên chỉ cần hạch toán trên sổ sách. Lão Luka đã quen với việc này, thậm chí Sở Quang không cần phải nhúng tay.

Còn cát để trát tường thì trong kho không còn nhiều, đợt sửa tường trước đã dùng gần hết.

Không sao, tốn chút tiền thuê xe đẩy, thuê hai người ra bãi phế thải phía bắc kéo về là được. 1 ngân tệ một xe, tính 5 xe một mét vuông, kéo khoảng chín xe là tạm đủ.

Dù sao một chuyến đi cũng chỉ hơn 2km, đường bằng phẳng dễ đi, lại có nhiều người tranh nhau làm.

Cát và đá ở đó chất thành đống, vốn dùng để xây nhà cao tầng, không phân biệt được thành phần gì, nhưng nghĩ đến vật liệu thời đại trước chiến tranh chắc cũng không tệ.

Dù một phần cát đã bị mưa cuốn xuống nền móng, nhưng số còn lại trên mặt đất cũng đủ dùng trong nhiều năm.

Xây một bức tường 18, một mét vuông cần 96 viên gạch, 10kg xi măng, hơn 50kg cát.

Một xưởng thép 20x10, xây kín cần ba bốn vạn viên gạch, bốn năm tấn xi măng, kho rỗng cũng không chứa nổi ngần ấy vật liệu.

Nhưng không sao.

Trên đất chết không cần cầu kỳ thế, không được thì cứ xây tường phía bắc trước, rồi nhặt nhạnh phế liệu kim loại, bạt nhựa, dựng một nhà máy hình chữ "Đồng" nửa hở cũng được, tiết kiệm được hơn nửa vật liệu.

Đất chết mà, phải có không khí đất chết chứ. Cái lều của Sở Quang ở phố Bethe còn chẳng dùng đến một cân xi măng nào, vẫn ở được người đấy thôi.

Gọi là phong cách

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip