ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 451. Anh có 3 món bảo bối, em có muốn xem không?

Chương 451: Anh có 3 món bảo bối, em có muốn xem không?

Chớp mắt ba ngày đã trôi qua. Đổi máy tính thành hàng chính hãng của hãng điện tử Đại Phát, Giang Châu cho người hoàn lại tiền cho các sinh viên, sau đó thu xếp mọi việc mua bán ổn thỏa.

Ba ngày nay, Giang Phúc Quốc lần đầu tiên đánh điện báo tới, thúc bọn họ nhanh trở về trước Tết Đoan Ngọ. Trong điện báo thậm chí còn kèm theo hai câu thô tục, bởi vậy có thể thấy được, Giang Phúc Quốc thật sự nổi giận. Vào thời đại này, kiếm tiền tuy quan trọng, nhưng đối với dân quê mà nói, kiếm được nhiều tiền hơn nữa cũng phải chăm sóc người già ở nhà, về thăm nơi chôn rau cắt rốn.

Hai anh em Giang Minh Giang Châu vội tìm Phương Vân Lương, để y tìm hai người trông coi cửa hàng mặt tiền vài ngày, cả đại gia đình thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về huyện thành Khánh An.

Buổi tối một ngày trước khi đi, người của đại học Bắc Kinh tới, đem giấy chứng nhận giáo viên đặc sính* tới.

Giang Châu nhìn tờ giấy thông báo với những dòng chữ đỏ cùng giấy chứng nhận giáo viên đặc sính, trong đầu bỗng nhiên cảm giác vô cùng vi diệu. Đời trước, mình vô duyên với chuyện học sinh, sau khi trọng sinh, lại còn làm giáo viên.

Hai tay chắp ở sau lưng, đi trở về phòng, Đoàn Đoàn Viên Viên đã ngủ rồi. Liễu Mộng Ly đang nhẹ nhàng bước từ trên giường xuống, không đi hai bước, Giang Châu bỗng tiến lên, đưa tay ôm lấy vợ vào trong lòng.

"Vợ, anh có ba món bảo bối, em có muốn xem không?"

Giang Châu: "...??"

Liễu Mộng Ly biết chồng đang chọc cô, nên cũng để mặc hắn ôm mình, gật đầu, qua quýt đồng ý.

"Có có, cho em xem đi."

Giang Châu lập tức cúi đầu, hôn môi của cô một cái, tiến đến bên tai của cô, nhỏ giọng nói:

"Em nhắm mắt lại đi."

Liễu Mộng Ly nghe vậy, chỉ có thể nhắm mắt lại, cười hỏi:

"Anh muốn làm gì vậy? Không mở mắt, làm sao xem bảo bối?"

Giang Châu không nói gì. Hắn đem dây chuyền mà Trần Mã Long cho, cẩn thận đeo vào cổ của vợ. Âm thanh nhẹ nhàng, xen lẫn nỗi niềm ray rứt không tên.

"Coi như là thay hình đổi dạng một lần nữa làm người, nhưng anh vẫn sơ suất như vậy, là lỗi của anh."

Hơi nóng từ miệng của Giang Châu phả vào vành tai của cô, khiến Liễu Mộng Ly hơi sửng sờ.

Ưm?

Cô chưa kịp mở miệng hỏi, Giang Châu bỗng nhiên không nhẹ không nặng cắn vào vành tai của vợ. Liễu Mộng Ly hừ khẽ, âm thanh mơ màng, nhưng cô cảm thấy tiếng kêu này thật kích thích quá đi. Cô vội che miệng, lại ngẩng đầu nhìn vào gương, lại nhìn nhìn trên cổ của mình, một chiếc dây chuyền lấp lánh, vô cùng xinh đẹp.

Người phụ nữ nào không thích châu báu? Liễu Mộng Ly cực kỳ vui mừng, đi về phía trước mấy bước, cẩn thận nhìn ngắm, càng ngắm càng cảm thấy đẹp!

"Thật là đẹp!"

Cô quay đầu, vui sướng nhìn về phía Giang Châu, hỏi:

"Là anh mua sao?"

Giang Châu rất thật thà lắc đầu.

"Là anh Long mua, em và chị dâu, mỗi người một cái."

Giang Châu nói:

"Ảnh nói đây là lễ nhận thân."

"Anh thật sự quá sơ suất."

Hắn dừng một chút, nhìn Liễu Mộng Ly, nói bổ sung:

"Trước đây không kiếm tiền được thì thôi đi, giờ kiếm được tiền, nhưng cũng không nhớ mua cho em một ít đồ trang sức."

"Mộng Ly, xin lỗi."

Giang Châu nhìn cổ tay non mịn trống rỗng của Liễu Mộng Ly, cảm giác ray rứt càng thêm mãnh liệt. Hắn ngẩng đầu, đưa mắt nhìn đêm tối mịt mờ. Bóng đêm đậm đặc như mực, ở trong bóng đêm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip