Chương 452: Cảm ơn mẹ
Hai ngày sau, đoàn người cuối cùng đã về tới thôn Lý Thất trước Tết Đoan Ngọ một ngày. Vừa đi vào làng liền thấy đường đã được mở rộng, âm thanh động cơ ùng ùng từ bùn truyền đến từ cuối đường, mấy người nhanh chóng đi lên vỉa hè, trong chốc lát liền nhìn thấy một chiếc Đại Đông Phong màu quân đội lái tới.
Vào Tết Đoan Ngọ, trời liên tục mưa. Nếu như một năm trước, con đường này chắc chắn đã đầy bùn lầy lội, xe ô tô đi vào cũng bị lún nửa bánh xe. Càng chưa nói lái Đại Đông Phong. Nhưng hôm nay, con đường bùn đã được mở rộng không nói, còn rải thêm một lớp đá vụn rất dầy, rồi dùng cát đào từ trong sông phủ lên trên. Vì vậy Đại Đông Phong đi qua, đi lập êm không hề gặp khó khăn. Tài xế nhìn thấy người, còn lò đầu ra huýt sáo với đám người Giang Châu Trần Mã Long.
Trần Mã Long cảm khái nói:
"Thấm Mai, thôn Lý Thất của em, trông khá thật đó!"
Trần Mã Long nói:
"Chỉ là đường hay xấu chút, tối nay anh bỏ tiền, xây một con đường đường xi măng! Thông thẳng đến cổng nhà chúng ta!"
Giang Thấm Mai sửng sốt, mặt đỏ lên, lập tức đánh cái bốp vào người của Trần Mã Long.
"Nói cái gì đó?"
Nhiều người như vậy đều nghe được, để người ta cười cho đấy.
Dường như nghe tiếng của Đại Đông Phong, từ những ngôi nhà hai bên đường có không ít người đều lò đầu ra nhìn, kết quả là nhìn thấy đám người Giang Châu.
"Ai nha! Là Giang Châu đã trở về! Thật đúng là đã lâu không gặp! Trắng quá! Hình như trông còn cao to hơn nữa nha?"
"Yêu! Đây không phải là cháu gái của Giang lão tam sao? Lớn như vậy rồi sao? Trông cũng cao hơn, đáng yêu hơn, con trai Giang lão tam có tiền đồ lắm đó!"
"Đó không phải là Thấm Mai sao? Người đứng bên cạnh cô ấy là ai vậy? Trông lạ vậy? Đeo dây chuyền vàng! Còn mang giày da trâu nữa! Ha ha!"
Tiếp đó, vài người phụ nữ trong thôn lại bàn tán về đôi giày da trâu của Trần Mã Long
Trần Mã Long thì cực kỳ phiền muộn. Y lầm bầm hai câu, đi tới, đưa tay thúc vào bắp tay của Giang Châu.
"Chuyện gì vậy? Những người phụ nữ này trông lạ quá nha, nhìn chằm chằm giầy của anh để làm chi?"
Câu hỏi này của Trần Mã Long hết sức buồn cười. Giang Châu đang một tay bung dù cho Liễu Mộng Ly, tay kia ôm Đoàn Đoàn, nghe vậy bèn cho Trần Mã Long một ánh mắt chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.
"Lát nữa anh sẽ biết."
Trần Mã Long rất phiền muộn. Y là con rể tới nhà ra mắt cha mẹ vợ, dĩ nhiên phải ăn mặc cho đẹp một chút, không thể để cho người ta chê cười không đúng sao? Nếu không, đôi giày da trâu cứng ngắc này, sao thoải mái bằng dép cho được? Chưa nhắc tới sợi dây chuyền vàng nặng chịch này nữa!
Đoạn đường đám người Giang Châu từ cửa thôn đi trở về, dọc đường đều không ngừng chào hỏi người trong thôn, đến khi trở về nhà cũng đã mất hơn nửa giờ. Mà trong giầy da trâu của Trần Mã Long, đã sớm ướt nhẹt, đến nỗi hình thành một lớp da trên chân y, bộ vest trên người thì càng khỏi phải nói. Không khí vừa ngột ngạt vừa nóng, nông thôn muỗi nhiều, đây chính là thời điểm có rất nhiều muỗi, phần cơ thể trần rắn chắc của y lập tức thu hút cả đám muỗi bu tới.
Trần Mã Long đứng ở cửa sân, dọc theo đường đi đều tán dóc với Giang Châu, lúc này thật đến rồi, y lại không nói gì.
Dọc đường đi Giang Minh nghe đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền