Chương 461: Đặng Thúy Hồng, sao lại là cô ấy?
Lúc đạp xe đến cửa nhà Giang Phúc Toàn, Đặng Thúy Hồng ngạc nhiên khi thấy cửa không đóng. Ngoài sân đang sáng đèn, đám người Vương Đại Quý tựa hồ đang ngồi chuyện phiếm. Trần Hồng Mai nhấm nháp hạt dưa, cảm thấy sống lưng thẳng lên không ít.
"Phúc Toàn, Thiến Thiến kia có phải coi thường gia đình chúng ta không? Sao buổi tối không ngủ ở đây mà phải đi quận lỵ?"
Vương Đại Quý dựa vào ghế tựa, cau mày:
"Có phải cô ta thấy chúng ta là dân quê nên coi thường không?"
Trần Hồng Mai khựng lại, tay đang đưa hạt dưa lên miệng.
"Ai! Bố nó à, bố nó nghĩ nhiều quá rồi! Thiến Thiến là con gái của thủ trưởng, là thiên kim tiểu thư! Cô nương từ thủ đô tới, sao có thể so sánh với con gái nông thôn chúng ta chứ? Chỉ là cô ta chưa quen thôi! Khẩu vị ở Bắc Kinh không giống ở đây! Minh Phàm nói muốn đưa cô ấy lên huyện thành để quen dần. Tôi thấy Thiến Thiến vẫn muốn ở lại đây, nó còn bảo sáng sớm ngày mai sẽ trở lại! Giữa trưa ăn cùng nhau một bữa cơm, chiều mới đi cơ mà!"
Giang Đại Quý không lên tiếng. Vương Tú Nga lẩm bẩm:
"Cô ta không quen sống ở đây sao? Rõ ràng là khinh thường chúng ta. Hôm nay tôi muốn nói chuyện với cô ta, cô ta đều giống như không nghe thấy."
Trần Hồng Mai ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại nghĩ thầm:
"Có thể là không phải giả bộ như không nghe thấy đâu! Đại cô nương người ta đến từ thủ đô, gặp mấy ông bà già ở quê thì ai thèm tiếp chuyện chứ? Không nói đến cô ấy, ngay cả Trần Hồng Mai cũng hận là không thể giả vờ là như không nghe thấy! Hơn nữa, người ta là con gái của thủ trưởng, có thể bằng lòng ở cùng Giang Minh Phàm là tốt rồi, làm bộ làm tịch một chút không phải rất là bình thường sao? Đúng là mấy người già chưa thấy qua sự đời! Có tí việc nhỏ làm cứ làm quá lên!"
Giang Phúc Toàn cũng bắt chéo chân bắt đầu nói nhăng nói cuội đến chuyện khác. Trong sân rất vui vẻ.
Ngoài cửa, Đặng Thúy Hồng nghe được đại khái mọi việc, sắc mặt tái nhợt. Trong màn đêm, chút ánh sáng từ cái đèn trong sân hắt lên mặt cô, trông như ma nữ! Là thật, hết thảy đều là thật. Nhưng cô không cam tâm!
Đặng Thúy Hồng dựng xe dưới gốc cây, lặng lẽ ngồi xổm xuống dưới góc tường. Cô liếc nhìn bầu trời, vùi mặt vào đầu gối rồi nhắm mắt lại. Từ nhỏ đến lớn cô đã bướng bỉnh, nhận định thế nào rồi thì rất khó thay đổi. Bây giờ cho dù đã nghe được người ngoài xác nhận, nhưng cô vẫn muốn tận mắt nhìn thấy Giang Minh Phàm để hỏi cho rõ ràng!
Ngày hôm sau, trời hừng sáng. Giang Minh Phàm cùng Địch Thiến Thiến lái xe đạp từ nhà khách của quận Khánh An về nhà. Địch Thiến Thiến ngồi ở băng ghế sau, nhìn thấy khắp nơi đều là ruộng đồng trồng lúa, cái nắng như thiêu như đốt trên đầu khiến cô cau mày.
"Em rám nắng hết cả rồi."
Địch Thiến Thiến nhỏ giọng lầm bầm, đôi mi thanh tú nhíu lại:
"Ở đây nhiều muỗi quá, đêm qua em không ngủ được ngon."
Giang Minh Phàm đang đạp xe, nghe vậy liền quay đầu nhìn lại, nhếch môi nói: "Thiến Thiến, em đừng lo, chiều nay chúng ta sẽ quay lại. Anh biết làm thế này thì em sẽ uỷ khuất, em là người phương bắc, không quen khí hậu nóng ẩm của phương nam, thực là lỗi của anh. Nhưng mà anh cũng chỉ muốn đưa em tới đây để gặp mặt cha mẹ anh một chút thôi, anh đối với em là thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền