Chương 462: Chỉ cảm thấy mình ngu ngốc đến đáng hận
Giang Minh Phàm cau mày nhìn chằm chằm vào Đặng Thúy Hồng.
"Cô tới đây làm gì?"
Y hỏi, sắc mặt hết sức khó coi.
"Đặng Thúy Hồng, sáng sớm ra cô đã ngồi xổm trước cửa nhà tôi, cô không biết làm thế này gây lên ảnh hưởng không tốt sao?"
Không phải trước đó mình đã nói rõ với cô ta rồi sao, sao giờ lại đột nhiên về đây thế này? Người này, sao lại làm ra như thế này chứ?
Mặc dù Đặng Thúy Hồng đã phát hiện ra chuyện của y với Địch Thiến Thiến, nhưng đối với Giang Minh Phàm lúc này mà nói, mặc dù y lo lắng nhưng cũng không hề sợ hãi.
Địch Thiến Thiến không nói gì, mà chỉ là nhìn chằm chằm vào Giang Minh Phàm, tựa hồ là đang chờ đợi câu trả lời của y.
Ngay sau đó, Giang Minh Phàm hắng giọng, thần sắc trở lên lãnh đạm, tiếp tục nói:
"Thiến Thiến đương nhiên là người yêu của tôi, tôi và cô ấy sắp kết hôn. Lần này tôi đưa cô ấy về đây cũng là để ra mắt bố mẹ."
Y dừng lại một chút, giọng trầm hẳn xuống nói tiếp:
"Cô đừng đến quấy rầy tôi nữa."
Nghe thấy những lời này, đồng tử Đặng Thúy Hồng đột nhiên co lại. Cô sững sờ, lùi lại một bước nặng nề dựa vào tường, suýt chút nữa cười ra thành tiếng!
Quấy rầy? Cô đến đây để quấy rầy? Ánh mắt của cô trở lên ngơ ngơ ngẩn ngẩn, nhìn dần về phía sau, cuối cùng hạ xuống trên người Địch Thiến Thiến.
"Đây, đây là người yêu của anh sao?"
Tai Đặng Thúy Hồng ù đi, cô thậm chí còn cố nặn ra một nụ cười, ánh mắt ngập nước nhìn chằm chằm Địch Thiến Thiến.
Cô ấy thật đẹp. Một chiếc váy dài chấm bi georgette làm tôn lên làn da thật trắng, mái tóc uốn tinh tế rủ xuống sau lưng. Vừa nhìn là biết cô ấy là người đặc biệt, khí chất vừa vũ mị câu hồn mà lại vừa trong sáng cùng tinh tế, khiến nam nhân vừa nhìn thấy thì trong đầu chỉ còn lại vấn vương cùng thương tiếc.
Khi thấy cô thì thấy nên nói vài chuyện về văn học về Shakespeare, chứ không phải mấy chuyện rác rưởi trên giường.
Đặng Thúy Hồng cúi đầu, nhìn bộ sườn xám trên người mình, khóe môi hiện lên nụ cười tự giễu. Đúng rồi, lúc này, quần áo của mình đang xộc xệch, cổ áo bị lệch lộ ra một mảng lớn da thịt.
Nam nhân trong thôn đi tới đi lui qua chỗ này, ai nhìn thấy mà không nổi lên tâm tư không chính đáng chứ?
Còn Địch Thiến Thiến trước mặt thì khác, sở sở động lòng người, cao quý xinh đẹp, trên người còn khoác áo khoác của Giang Minh Phàm. Đó là một chiếc áo sơ mi trắng, hàng ngoại nhập, do chính tay cô chọn.
Lúc ấy trong lòng cô tràn đầy mơ ước, mơ ước đến một ngày nào đó Giang Minh Phàm sẽ mặc chiếc áo sơ mi trắng kia, nắm tay cô, tươi cười đến nhà cô cầu hôn. Nhưng bây giờ, giấc mơ ấy đã không còn nữa.
Còn giờ cô chỉ cảm thấy từng đợt hàn ý bốc từ chân lên đến đỉnh đầu, khiến cô không nhịn được mà run lên.
"Giang Minh Phàm, anh nói đi."
Đôi mắt của Đặng Thúy Hồng tràn ngập những tia máu đỏ tươi, cô chằm chằm vào y gằn từng chữ một.
Lúc này nhìn Giang Minh Phàm, Đặng Thúy Hồng chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt mình xa lạ đến đáng sợ. Hồi đó kẻ kia thủ thỉ dỗ dành cô làm thế này thế nọ, cô nghe xong cũng chỉ cảm thấy tất cả như vậy cũng là vì tương lai của mình cùng kẻ đó.
Giờ nghĩ lại, Đặng Thúy Hồng chỉ cảm thấy mình ngu ngốc đến đáng hận!
Trên thực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền