ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 89. Mối làm ăn mới, làm váy

Chương 89: Mối làm ăn mới, làm váy

Trong sân tổng cộng 3 gian bên ngoài thêm một cái chuồng bò. Những thứ này đều là trước đây lúc Giang Phúc Quốc xây nhà đã làm. Hai đứa con trai mỗi người một gian, ông cùng Tề Ái Phân ở một gian. Mỗi một gian đều có hai căn phòng nhỏ, được ngăn cách đơn giản bằng các tấm gỗ. Trong đó một phòng là chuẩn bị cho con nít.

Lúc này Giang Phúc Quốc cùng Giang Minh đã trở về, trong nhà làm cơm ra đồng, trên cơ bản đều là Tề Ái Phân làm. Giang Phúc Quốc cùng Tề Ái Phân khác với những ông già bà già trong thôn. Hai người chịu khổ chịu làm, đối xử cũng rất tốt với con dâu. Nhất là sau khi Giang Châu đi lên chính đạo, hai người Tề Ái Phân cùng Giang Phúc Quốc cảm thấy làm gì cũng có sức. Nhìn thế nào cũng thấy Giang Châu thuận mắt.

Vào ban đêm.

Trong phòng.

Liễu Mộng Ly vừa mới rửa mặt xong. Cô đổi dép, nhìn thoáng qua bóng đèn mờ tối trong phòng. Trong đầu của cô, nhớ lại câu nói của Giang Châu vào buổi sáng ngày hôm nay: Hắn... dường như không tính kinh doanh lươn ở trong thôn nữa? Mà muốn đi huyện thành làm ăn.

Đoàn Đoàn Viên Viên thì sao? Còn có... mình thì sao? Đầu óc của Liễu Mộng Ly có chút loạn. Cô nằm ở trên giường, từ từ nhắm hai mắt, làm thế nào cũng không ngủ được. Cửa sổ được bọc bằng bao ny lon, lủng một cái lỗ. Ngửa đầu nhìn lại, có thể thấy một vầng trăng khuyết rất mờ treo trên bầu trời đêm.

Cô bỗng nhiên nghe thấy được tiếng bước chân nhẹ nhàng. Là từ cửa phòng mình truyền tới. Lúc này đây, cô biết là tiếng bước chân của Giang Châu. Liễu Mộng Ly dừng một chút, mở miệng nói: "Giang Châu?" Cô nói rất nhỏ nhẹ. Hai cô con gái bé bỏng đang ngủ, Liễu Mộng Ly rất sợ đánh thức hai bé.

Quả nhiên, một lát sau, ngoài cửa vang lên giọng nói của Giang Châu.

"Là anh, em vẫn chưa ngủ sao?"

"Vẫn chưa."

Liễu Mộng Ly nói xong, rón ra rón rén xuống giường, mở ra then cài cửa. Mở cửa ra, trong bóng đêm đen thui, cô chỉ có thể thấy đường nét vô cùng mờ nhạt của Giang Châu.

"Làm sao vậy?"

Liễu Mộng Ly nhìn Giang Châu, nhẹ giọng hỏi.

Trong bóng tối, Giang Châu hơi nhếch môi, nở nụ cười.

"Anh đến lấy đèn dầu hoả. Ta cần dùng."

Liễu Mộng Ly ngẩn ra, thậm chí không biết cảm giác đó như thế nào. Có chút… thất vọng? Suy nghĩ này xuất hiện ở trong đầu, Liễu Mộng Ly bị chính mình doạ sợ.

"Anh, vào đi!"

Cô nhẹ giọng nói.

Chỉ là, lúc này ánh trăng trên bầu trời chỉ còn lại một vòng lưỡi liềm, không bật đèn thì nhìn không thấy đồ đạc. Liễu Mộng Ly suy nghĩ một chút, quyết định vẫn mở đèn. Ánh sáng màu da cam trong chớp mắt chiếu sáng căn phòng, cô nhìn thấy thứ Giang Châu cầm trong tay. Là một tờ giấy, trong tay còn lại, là một mẩu than củi màu đen. Liễu Mộng Ly khó hiểu.

"Anh đây là...?"

Giang Châu buổi tối không ngủ được, cầm giấy cùng than củi làm gì?

"Muốn xem không?"

Giang Châu nói. Thấy Liễu Mộng Ly nghi hoặc nhìn mình, hắn cười cười, đi tới, tìm nơi bằng phẳng, để giấy cùng than củi lên. Sau đó, dưới ánh mắt tò mò của Liễu Mộng Ly, hắn dùng mẩu than củi bắt đầu phác hoạ ở trên giấy.

Mười mấy phút sau, một bản phác thảo đơn giản về chiếc váy có dây đeo, đã xuất hiện ở trước mặt của Liễu Mộng Ly. Cô hơi sửng sờ, sau đó trong mắt lộ ra một tia sáng.

"Đây là, váy hoa tui làm cho Đoàn Đoàn Viên Viên sao?!"

Trên tờ giấy ố vàng,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip