Chương 90: Mộng Ly, cho anh ôm một xí, một xí thôi cũng được
Thay đổi của Giang Châu trong khoảng thời gian này, Liễu Mộng Ly đều thấy rõ. Hắn cứ như đột nhiên thay da đổi thịt, đổi một người khác, bất kể là nhãn lực, kiến thức, kể cả thủ đoạn, đều hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của cô. Điều này khiến cho cô vẫn luôn căng thẳng, cũng tạo cho cô một loại lo lắng mơ hồ. Liễu Mộng Ly có một loại cảm giác khoảng cách giữa hắn và mình càng ngày càng xa xôi. Cô cảm thấy, Giang Châu không cần mình.
Mà vừa rồi, Giang Châu nói tới chuyện may quần áo, điều này khiến cho Liễu Mộng Ly vui thầm trong bụng. Ít nhất mình còn có thể giúp đỡ Giang Châu. Trong đầu của cô rối như tơ vò, kèm theo tiếng xào xạc trong đêm đen tĩnh mịch, không biết từ lúc nào tiến vào mộng đẹp.
Giang Châu có những dự định của riêng mình. Vào năm 82, trong huyện thành Khánh An vẫn thịnh hành đồ lao động cùng giày giải phóng, hơi có tiền một chút, có thể sẽ mặc cái kiểu áo Tôn Trung Sơn cùng áo sơ mi. Thời đại này bắt đầu lưu hành quần ống loa, áo khoác kiểu tây, áo sơ mi dành cho nữ... Trên thực tế, lần trước lúc đi Phí thành, Giang Châu cũng đã lưu ý kiểu dáng trang phục thịnh hành trong tỉnh thành. Cộng thêm chút thiết kế của riêng mình, vẫn mô đen thời thượng, lại không vượt quá phong cách thời đại này.
Điều Giang Châu phải làm, chính là vẽ bản thiết kế, rồi tìm thợ may may thành trang phục đem đi bán. Việc này đối với Giang Châu đã từng làm trang phục kiếm tiền mà nói, không tính là việc khó. Trong óc của hắn, chậm rãi nối liền tuyến thời gian hoàn chỉnh.
Trong căn phòng vắng vẻ, chỉ còn lại có tiếng xào xạc của than củi ma sát ở trên giấy. Liễu Mộng Ly nhìn chằm chằm bóng lưng của Giang Châu. Lòng của cô tự dưng an bình.
Vẽ xong bản vẽ cuối cùng, đã là sau nửa đêm. Giang Châu duỗi người, dụi dụi con mắt. Đứng dậy để xấp bản vẽ vào túi trong. Lúc xoay người, hắn sửng sốt khi nhìn thấy một lớn hai nhỏ nằm ở trên giường. Im lặng, ngủ yên lành.
Hình ảnh này, gần như là phản xạ có điều kiện ở trong đầu, cùng một hình ảnh trùng lặp không dám đụng vào. Ông một tiếng. Lỗ tai của hắn nổ tung. Ong ong ong ong. Giang Châu lạnh run cả người, hắn run cầm cập đi tới trước giường, vươn tay theo bản năng thăm dò hơi thở của Đoàn Đoàn Viên Viên. May mắn thay, là ấm áp, là có hô hấp. Hai đứa con nít rì rầm mấy tiếng, trở mình, rúc vào góc tường. Hắn cứ như cố chấp muốn xác nhận từng người.
"Mộng Ly... Mộng Ly?"
Giang Châu run rẩy kêu. Hắn run rẩy, kêu tên của Liễu Mộng Ly.
Liễu Mộng Ly từ từ nhắm hai mắt, ngủ say. Đôi lông mi xinh đẹp cong vút thật dài dưới ánh đèn màu cam nhàn nhạt, tạo ra một phác hoạ đường viền dài và hẹp, giống như hồ điệp muốn vỗ cánh bay. Mơ mơ màng màng, dường như có người đang gọi tên của mình, lần này đến lần khác. Cánh tay lạnh như băng, mang theo mồ hôi, rơi ở trên gương mặt của mình.
Liễu Mộng Ly cau mày lại, nhỏ giọng ưm ưm, sau đó mở mắt ra. Đập vào mắt là mặt của Giang Châu ngay đối diện. Vào ban đêm trời còn hơi se se lạnh, hắn lại chảy mồ hôi như tắm. Sắc mặt hắn trắng bệch, môi run rẩy, liên tục kêu tên của mình. Mãi đến khi mình mở mắt ra, rốt cục hắn mới dừng gọi.
"... Giang Châu?"
Liễu Mộng Ly sửng sốt. Cô gần như theo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền