ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 106. . Chương 106

Chương 106. Chương 106

Mao chính ủy ngay lập tức gọi Tiểu Trương:

"Đưa Trần Hàn Sanh và Trương Xuân Lệ vào."

Chẳng mấy chốc, một ông cụ và một phụ nữ trung niên được đưa vào.

Đàm Tú Phương nhìn thoáng qua đã nhận ra, đây không phải là hai khách hàng cực phẩm nhất sao, vừa keo kiệt vừa nhiều yêu cầu. Hai người này thích chiếm lợi nhỏ, hai mẹ con Lưu Thải Vân bán ngày đầu tiên tới giờ bọn họ không còn mua chỗ cô nữa.

Trung gian, hai người bọn họ có thể là ghét bỏ Lưu Thải Văn nguyên liệu quá ít, rồi nào là tào phớ ăn không ngon, có ý định đến mua chỗ Đàm Tú Phương, lại luyến tiếc bỏ thêm 1 tệ để mua, còn một hai ép giá, nói cái gì mà cùng là tào phớ, người ta bán có 3 tệ mà cô lại bán tận 4 tệ, quá đắt vân vân.

Đàm Tú Phương đương nhiên không chịu đồng ý, bắt cô cho không người như vậy, cô không có tinh thần vô tư như hai mẹ con Lưu Thải Vân.

Khi cả hai thấy cô bị cắn chết mà không chịu hạ giá thì lúc đó họ rất tức giận, chửi bởi bỏ đi, chắc từ lúc đó liền ghi hận trong lòng.

Lúc này nhìn thấy bọn họ, Đàm Tú Phương lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cô nghĩ thật là vô lý, trên đời làm sao có người tham rẻ, chiếm tiện nghi người ta không thành thì ghi hận trong lòng, thế nên hại người nhà đau bụng thủ phạm gây ra cũng mặc kệ, phải quay sang cắn cô một cái mới chịu.

Chẳng lẽ trong lòng bọn họ, sức khỏe của người nhà còn kém một tệ kia?

Đối với loại cực phẩm này, Đàm Tú Phương không muốn nói gì với họ. Cô quay sang banh mặt nói với Mao Chính Ủy:

"Mao chính ủy, từ khi Lưu Thải Vân đến, hai người họ chê tào phớ của tôi bán quá đắt, không mua tào phớ của tôi nữa, điểm này khách hàng thường xuyên mua tào phớ nhà tôi hẳn là từng nhìn thấy."

Lưu Thải Vân nhìn thấy hai người này thì luống cuống, người khác bà có thể không nhớ được chứ hai cái tên keo kiệt này ngày nào mà không tới, lúc tới còn chọc tức bà một hồi? Bọn họ hôm nay là mua tào phớ của bà, chẳng lẽ là tào phớ của bà xảy ra vấn đề?

Không, bà không thể thừa nhận điều đó. Lưu Thải Vân cất giọng đanh đá:

"Bọn họ cũng không mua của tôi. Hôm nay không bán cho bọn họ, cùng tôi không quan hệ."

Mao chính ủy liếc nhìn Lưu Thải Vân:

"Tôi đã phái người đi hỏi hàng xóm của họ rồi, gần đây họ đều mua tào phớ của bà, lại còn đi khắp nơi nói Đàm Tú Phương bán tào phớ quá đắt, ai mua của đồng chí Đàm Tú Phương là đồ ngốc, bảo mọi người đừng mua tào phớ của Đàm Tú Phương."

Trần Hàn Sanh và Trương Lệ Xuân thấy rằng Mao chính ủy đã điều tra rồi, họ không thể chối cãi được nên đành phải thừa nhận.

Trần Hàn Sanh cậy già lên mặt, cho dù lời nói dối bị vạch trần vẫn không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn ngang ngược mà nói:

"Không sai, tôi gần đây không mua của cô ta, ai bảo cô ta bán đắt vậy? Một hộp tào phớ như nhau, người ta bán có ba tệ, mà cô ta bán tới bốn tệ, tôi không phải đồ ngốc, có chỗ rẻ không mua, một hai phải đi mua ở cô ta, tôi có nhiều tiền quá hoảng rồi không có chỗ tiêu à?"

Trương Lệ Xuân vừa khóc vừa nói: "Đúng vậy, cô ấy bán đắt quá, không chịu hạ giá. Nhà tôi cả nhà mấy miệng ăn, làm sao ăn nổi tào phớ nhà cô ấy, chỉ có thể mua rẻ một chút. Nếu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip