Chương 107. Chương 107
Ngay khi Chu Gia Thành đang nặng nề, cảm giác đời này của mình xong rồi thì Tiểu Trương vội vã trở về.
Từ xa, Tiểu Trương phất tay phấn khích nói:
"Mao Chính ủy, mọi người đã được cứu về rồi, cứu được về rồi. Bác sĩ nói tất cả đều bị ngộ độc thực phẩm nhẹ, vì đã nôn ra hết còn được đưa đến bệnh viện kịp thời nên tất cả đã qua cơn nguy kịch"
.
Nghe vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm, Mao chính ủy trên mặt nở nụ cười đầu tiên trong ngày, liên tục gật đầu:
"Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt ..."
Chu Gia Thành như sống lại. Chỉ cần không ai mất mạng, mọi thứ đều có thể xoay chuyển. Đầu óc hắn nhanh chóng sống lại, lời xin lỗi nhất định phải có, biểu hiện phải chân thành, còn có tiền thuốc men, nhà bọn họ cũng phải chi, tận khả năng mà làm mọi người không ý kiến với bọn họ, hạ thấp ảnh hưởng với hắn.
Hắn đang nghĩ cách giải quyết nhanh chóng vấn đề này thì đột nhiên, một thùng lớn nước đồ ăn thừa bốc mùi hôi thối từ trên đầu đổ xuống, xối một thân ướt đẫm.
Một bà cụ xách theo một thùng nước bẩn, đánh liên tục lên người Chu Gia Thành:
"Tên họ Chu độc ác kia, tao nguyền rủa mày cả đời không con không cái, mày hại cháu tao khổ sở quá!"
Mùi hôi, bẩn thỉu và ẩm ướt, trên trán có một cái lá rau vàng, Chu Gia Thành trước mắt tối đen, ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Chứng kiến cảnh tượng này, Mao chính ủy đi ra, nhìn thấy cảnh này, cũng không nói nhiều, ra hiệu với Chu Gia Thành:
"Chúng ta đến nhà đồng chí để kiểm tra."
Chu Gia Thành chân như rót chì, nặng nề gật đầu:
"Được, Mao Chính ủy, anh đi cùng tôi."
Ngoài Mao chính ủy, một số quân nhân, Đàm Tú Phương là đương sự, cùng không ít người nhà quân nhân nghe tin đều đi cùng nhau đến nhà họ Chu.
Đẩy cửa ra, Chu gia một mảnh hỗn độn, trên mặt đất có chén đĩa và cái ghế bị lật úp, lúc này không ai có tâm tư quản.
Chu Gia Thành dẫn Mao chính ủy và Lý sư phó vào phòng bếp:
"Mẹ tôi và Tiểu Lan làm tào phớ là ở chỗ này, dùng nồi này nấu, nguyên liệu thì đặt trong ngăn tủ."
Lý sư phó bước tới, mở tủ, bên trong có mấy cái túi, tất cả đều chứa đầy nguyên liệu. Lý sư phó mở cái túi ra, nắm lấy một nắm đậu rồi chìa hai tay ra cho mọi người xem.
Mọi người ánh mắt nhìn qua, thấy đậu nành trong tay ông ấy đã mốc meo xanh xanh vàng vàng, có cái bị mất đi một nửa, chỉ còn vỏ đậu trống rỗng, thậm chí trên đó còn có một con sâu nhỏ mấp máy.
Nhìn nguyên liệu xem, chẳng trách người ta ăn xong tào phớ thì bị đau bụng, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Bây giờ có thể khẳng định rằng tất cả mọi người là ăn tào phớ nhà Lưu Thải Vân mới ra chuyện đương nhiên phải đi điều tra rõ.
Mọi người sắc mặt đều xấu, Mao chính ủy sắc mặt tối sầm lại, Chu Gia Thành ngẩn người, mở miệng:
"Tôi, tôi không biết, còn có túi khác không? Có thể là hiểu lầm hay không?"
Lý sư phó liếc Chu Gia Thành một cái đầy thương hại:
"Chỉ có cái túi này là đậu nành, những cái khác là bột ngô và bột mì. Nếu làm tào phớ chỉ có thể từ cái túi này."
Bằng chứng như núi, hắn không thể phủ nhận mẹ hắn và Tiểu Lan là vô ý, càng ghê tởm hơn là buổi sáng hắn cũng ăn một chén tào phớ, là từ đậu nành này làm ra.
"Ọe!" Chu Gia Thành không chịu nổi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền