Chương 202. Chương 202
Sau khi Thẩm Nhất Phi uống rượu gạo xong, Đàm Tú Phương lại dọn dẹp một hồi rồi đóng cửa đi về.
Buổi sáng gặp anh ấy, rồi chiều lại gặp, thường ngày giờ này anh ấy sớm không thấy bóng người. Trên đường, cô hỏi Thẩm Nhất Phi:
"Hôm nay anh không bận sao?"
Thẩm Nhất Phi nói:
"Không phải là chủ nhật sao? Có chuyện gì làm?"
Đàm Tú Phương bĩu môi, anh ấy không đi làm, phân cái gì chủ nhật không chủ nhật, lấy cớ cũng quá vụng về. Cô nghĩ thầm có nên hỏi mấy hôm nay anh ấy làm gì hay không, lại chẳng biết hỏi từ đâu, cuối cùng xã lên người Dư Tiểu Phượng:
"Gần đây anh có gặp Dư đại tiểu thư sao?"
Thẩm Nhất Phi liếc cô một cái:
"Anh gặp cô ấy làm gì? Ngoại trừ lần trước cùng em đến nhà máy hóa chất, anh chưa từng gặp qua cô ấy."
"Vậy anh đang vội cái gì?"
Thẩm Nhất Phi nhún vai:
"Làm ăn, nói chuyện làm ăn. Anh đến đây cố ý để nhập hàng, tổng không thể tay không mà về."
Nói cứ y như là thật, Đàm Tú Phương cứ nương theo chủ đề:
"Vậy anh tính toán mua cái gì? Đã mua được chưa?"
"Sợi bông, giá cả vẫn chưa thương lượng. Gần đây giá hàng hóa tăng quá nhanh, mỗi ngày một giá."
Anh ấy nói như vậy, Đàm Tú Phương cũng cảm nhận được, theo lý mà nói, một năm đã qua giá hàng nên hạ xuống một chút chứ, ít nhất không tăng vọt điên cuồng như giờ chứ, nhiều đồ vật cứ mỗi ngày một giá, đặc biệt là lương thực cùng sợi bông, mỗi ngày đều tăng. Một khi giá cả của hai thứ này cứ tiếp tục tăng lên sẽ kéo theo các mặt hàng khác cũng sẽ tăng theo, Đàm Tú Phương nghĩ đến đây ngồi không yên nữa rồi:
"Em phải nhanh chóng đi mua thêm ít đồ vật."
Cô nhanh chóng trước khi hàng hóa tăng quá cao thì nhanh xuống tay, miễn cho tiền thành đống giấy phế. Hiện tại cô vô cùng may mắn vì đã mua được nhà, bằng không về sau thật mua không nổi.
Thẩm Nhất Phi giữ cô lại:
"Đồ vật trong nhà em còn có thể căn được bao lâu?"
"Lương thực và than đá có thể căng được một tháng. Còn rau và thịt thì không có cách nào giữ được, nên em chỉ có thể mua mỗi ngày."
Đàm Tú Phương dè dặt nói một ít, thực ra còn hơn thế nữa.
Thẩm Nhất Phi dừng một chút:
"Đủ rồi, hiện tại rất đắt, em đừng trữ hàng, vạn nhất về sau giảm giá thì em làm sao bây giờ? Không phải lỗ sao?"
Đàm Tú Phương nói,
"Làm sao nó có thể giảm được? Giá hàng tăng cao vậy, người buôn bán không phải đồ ngốc, rẻ hơn khẳng định bọn họ sẽ không bán."
"Điều đó không thể nói trước được. Em nghe anh, hiện tại mỗi ngày mỗi tăng giá rõ ràng không bình thường, nếu lại tăng nữa thì dân chúng bình thường vô pháp sinh sống, sẽ phát sinh vấn đề, Chính Phủ nhất định sẽ không để loại tình huống này phát triển tiếp tục. Lương thực của em còn đủ dùng thì trước đừng tích thêm."
Tin tưởng của Đàm Tú Phương với Thẩm Nhất Phi là tuyệt đối, cô gật đầu:
"Vậy được rồi."
Trong lúc nói chuyện, cả hai vừa lúc đến khách sạn, đụng phải Ngô Phong lại đây. Từ đằng xa, Ngô Phong phấn khích vẫy tay:
"Em gái à!"
"Sao anh lại đến đây?"
Đàm Tú Phương cười cười. Bọn họ vừa tách ra không lâu đâu.
Ngô Phong tiến lại gần liếc nhìn Thẩm Nhất Phi đang đứng bên cạnh Đàm Tú Phương, muốn nói lại không: "Anh có hai tin tức cực kỳ lớn muốn nói cho em nghe. Cái thứ nhất Mao Chính Ủy nói muốn mở trường học tiểu học, chờ xác nhận thì sẽ thông tri
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền