ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 203. . Chương 203

Chương 203. Chương 203

Ô Chủ Nhiệm hành động như sấm rền gió cuốn. Sau khi xác nhận mọi việc, cô đứng dậy buông quần áo đang làm dở xuống, đi thông báo cho các cán bộ, và cùng ngày đã phát thông tin đến người nhà quân nhân.

Người nhà quân nhân nhận được tin tức này vô cùng ngoài ý muốn và khiếp sợ, không thua kém gì Đàm Tú Phương. Bởi lẽ, hầu hết các thím, các chị, các cô gái từ nông thôn sau khi vào thành, vốn ít học, không ít người bị người khác coi thường. Thậm chí, có khi chồng còn ở trước mặt con cái biểu hiện ra sự coi khinh đó.

Ai mà không có tự tôn? Nhưng họ lại không biết làm thế nào để giành lại tự tôn, để bản thân có địa vị hơn trong gia đình. Khi đối mặt với những chị dâu có văn hóa trong khu nhà quân nhân, trong lòng họ khó tránh khỏi cảm giác tự ti.

Thế nhưng bây giờ, Ô Chủ Nhiệm lại đích thân yêu cầu Đàm Tú Phương, một phụ nữ từ nông thôn đến, từng bị chồng vứt bỏ, điều này đối với họ không nghi ngờ gì là một sự ủng hộ lớn lao. Nó như một lời khẳng định:

"Xem xem, phụ nữ ở nông thôn chúng tôi cũng đâu kém cạnh ai!"

.

Cô nghĩ, đây có lẽ là nguyên nhân chính Ô Chủ Nhiệm muốn cô đứng lên nói chuyện trước mọi người. Trong thành có vô số nữ thanh niên thời thượng, có văn hóa, thậm chí như Ô Chủ Nhiệm là nữ cán bộ. Ai trong số họ mà thành tích không sáng hơn cô, ưu tú hơn cô? Vậy lý do gì Ô Chủ Nhiệm lại không tìm họ?

Vì hầu hết bọn họ đều được tiếp thu nền giáo dục tốt đẹp, đóng góp một phần sức lực trong xã hội. Chỉ có cô là từ dưới đáy xã hội đi lên, tình cảnh trước đây còn kém hơn cả mấy chị dâu. Cho nên, bản thân cô là minh chứng rõ ràng nhất, càng có tính thuyết phục, càng làm cho các chị dâu cảm thấy có đồng minh. Đó là thành quả mà các chị dâu có thể tận mắt thấy được.

Mà điều cô cần làm là cho bọn họ thấy một con đường mới, mà con đường này chính bản thân cô đang đi.

Thẩm Nhất Phi cùng Chị chủ đều cười:

"Xem ra em đã nghĩ kỹ rồi."

"Vâng, em không cần phải nói đến bao nhiêu tốt đẹp, bao nhiêu hoa lệ, trật tự đến cỡ nào, em chỉ cần là chính mình là được, bởi vì em chính là bằng chứng tốt nhất."

"Đúng vậy." Chị chủ vỗ tay khích lệ.

Thẩm Nhất Phi cũng gật đầu:

"Không tồi, cẩn thận ngẫm lại ngày mai nói như thế nào. Anh có việc phải đi ra ngoài một chuyến."

Nói xong, anh ấy đi ngay, đột ngột như cách anh ấy đến.

Đàm Tú Phương kinh ngạc một hồi, rồi nhớ đến chuyện cần làm, cô vội tạm biệt chị chủ:

"Chị Ngu, em cũng về bận việc đây."

Nhìn thấy Đàm Tú Phương ánh mắt tỏa sáng, từ ban đầu khẩn trương, vô thố trở nên thần thái sáng láng, tự tin tràn đầy.

"Chờ một chút, em nghĩ kỹ ngày mai mặc cái gì chưa?"

"Cứ mặc váy áo của em thôi, mấy chị dâu thường ngày cũng mặc cái này. Ăn mặc đẹp quá không thích hợp, làm không khéo dễ kéo dài khoảng cách với mấy chị dâu, làm các chị ấy cảm thấy em cùng các chị ấy không phải người cùng đường."

"Cũng có lý, nhưng quần áo cũng không biểu hiện được em đã thay đổi. Phải biết rằng, tạo ấn tượng ban đầu cũng vô cùng quan trọng. Đi thôi, mùa xuân đến rồi, đã lâu không mua quần áo, chúng ta đi dạo."

Chị chủ đứng dậy, hứng thú bừng bừng kéo Đàm Tú Phương ra ngoài.

Đàm Tú Phương nghĩ thầm, chị là muốn mua

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip