Chương 204. Chương 204
Thành ra hai vợ chồng Chu Gia Thành về còn chưa có nóng đít đã có người đến cửa làm khách.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn nhìn thấy hai người phụ nữ có chút quen mắt, đoán là người trong khu nhà quân nhân, vội vàng cho mở cửa:
"Xin chào, mọi người đến tìm Ngọc Khiết sao?"
"Tôi nghe nói Ngọc Khiết không được khỏe, chúng tôi đến thăm cô ấy."
Lại Ngọc Trân và Bạch Thi Viện xách trong tay mười cái trứng gà cùng một bọc giấy đựng một ít điểm tâm, đưa cho Chu Gia Thành.
Chu Gia Thành nhận lấy, nói lời cảm ơn, sau đó hướng phòng ngủ hô to:
"Ngọc Khiết, bạn bè đến thăm em."
Diêu Ngọc Khiết trong lòng còn giận dỗi, nghe được âm thanh nói chuyện đã phân biệt được ai đến, trong phòng ngủ vang ra tiếng:
"Ngọc Trân, Thi Viện hai người mau vào đây."
Hai người vào phòng, nhìn thấy Diêu Ngọc Khiết nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, quan tâm hỏi:
"Ồ, cô đây là làm sao vậy? Nơi nào không thoải mái."
Diêu Ngọc Khiết không muốn nói về chuyện mang thai của mình, kéo kéo khóe miệng:
"Chỉ là cơ thể suy nhược, chút bệnh nhỏ, đã không có việc gì, bằng hông bác sĩ cũng không cho tôi trở về."
Lại Ngọc Trân và Bạch Thi Viện vốn cũng chẳng vì hỏi thăm mà đến, nghe nói như vậy, nhẹ nhàng thở ra:
"Vậy là tốt rồi, cô khỏe thì bọn tôi cũng yên tâm!"
Lại Ngọc Trân bĩu môi hỏi:
"Đúng rồi, Ngọc Khiết, cô nghe thông tin từ Liên Hội Phụ Nữ chưa?"
Diêu Ngọc Khiết vừa nằm bệnh viện về nhà, chưa gặp ai, nào biết đâu a! Thấy thần sắc hai người không tốt, chớp mắt hỏi:
"Thông báo gì, tôi không có nghe nói qua."
Bạch Thi Viện tức giận nói:
"Hội phụ nữ đã phát thông báo xuống dưới, bảo chúng ta ngày mai đi nghe giảng bài, ở bên ngoài mời một người đến giảng dạy cho chúng ta!"
Diêu Ngọc Khiết quan tâm nhất là:
"Mọi người đều phải đi sao?"
Cô hôm nay mới té xỉu, bác sĩ nói cô thân thể ốm yếu, cô như vậy mà có thể đi nghe người khác giảng bài sao? Vì con cái, Diêu Ngọc Khiết vẫn là muốn ở nhà nghỉ ngơi một hai ngày.
Lại Ngọc Trân lắc đầu:
"Không, là tự nguyện, mà chỉ cần chúng ta không đi, còn không phải người ta sẽ chê cười chúng ta lòng dạ hẹp hòi."
Bạch Thi Viện oán giận:
"Đúng vậy, chuyện này là do Ô Chủ Nhiệm khởi xướng. Nếu không đi sẽ không cho cô ấy mặt mũi. Cô tin hay không, đám người từ nông thôn đến khẳng định sẽ đi."
Diêu Ngọc Khiết cảm thấy khó hiểu, thật sự không hiểu bọn họ rối rắm cái gì:
"Nếu như vậy thì đi thôi, ngồi một lát rồi trở về, đâu phải chuyện gì to tát."
Bạch Thi Viện nhìn Diêu Ngọc Khiết bằng một ánh mắt thương hại:
"Cô là không biết ai tới thuyết trình mới có thể nói như vậy. Dựa vào cô ta, hừ, dựa vào cái gì mà dạy chúng ta nha!"
Diêu Ngọc Khiết nghe nói rằng họ không bất mãn với chuyện đi nghe thuyết trình mà là không hài lòng người diễn thuyết, nhướng mày hỏi:
"Như thế nào? Người đi diễn thuyết có vấn đề gì sao?"
"Vấn đề lớn."
Bạch Thi Viện thấp giọng, quay đầu nhìn thoáng qua hướng cửa, sau đó thần thần bí bí nói:
"Đàm Tú Phương, chính là cô vợ cũ từ nông thôn của Chu Gia Thành nhà cô đấy!"
Vẻ mặt điềm tĩnh thong dong của Diêu Ngọc Khiết không nhịn được nữa, sắc mặt đại biến.
Lại Ngọc Trân giả mù sa mưa mà nói: "Ngọc Khiết, cậu không sao chứ? Trời ơi, để mà tôi nói á, cái phụ nữ nông thôn quê mùa kia chỉ có học được mấy chữ con con ở lớp xóa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền