ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 210. . Chương 210

Chương 210. Chương 210

Chu Gia Thành vừa mở cửa đã nhìn thấy cảnh này: Diêu Ngọc Khiết ngồi trên ghế, hai mắt nhìn ra xa, cứ ngồi như vậy không hề động đậy, như một bức tượng vô hồn. Hắn cau mày, tiến lại gần sờ sờ tay Diêu Ngọc Khiết:

"Lạnh quá, sao em ngồi đây suốt vậy, mệt mỏi thì lên giường nằm đi em, anh đi nấu cơm."

Bị chồng chạm vào, Diêu Ngọc Khiết mới tỉnh táo lại, nâng đôi mắt đen kịt nhìn Chu Gia Thành:

"Anh có chuyện gì muốn nói với em hay không?"

Chu Gia Thành kéo một nụ cười gượng:

"Có, nhiều lắm. Buổi tối thời điểm đi ngủ chúng ta nói, buổi trưa rồi, em hiện tại đang mang thai, không thể đói bụng, anh trước đi nấu cơm cho em."

"Anh có phải hối hận rồi không?"

Diêu Ngọc Khiết từ bỏ việc đi nói bóng nói gió, đi thẳng vào vấn đề.

Chu Gia Thành vừa quay đầu lại sững sờ vài giây, sau đó quay đầu lại nhìn Diêu Ngọc Khiết, đột nhiên rơi lệ:

"Vừa rồi có phải đã có người đến, em đừng nghe bọn họ nói hươu nói vượn."

Diêu Ngọc Khiết lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Gia Thành:

"Có nói bậy hay không trong lòng anh rõ ràng, anh vì sao muốn gạt em? Có phải nghe thấy trong nhà của cô ta quan chức cấp cao, hối hận?"

"Không có chuyện đó, em nghĩ quá nhiều."

Chu Gia Thành bực bội vò đầu bứt tóc.

"Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, người xấu hổ bất kham nhất chính là hắn, hắn hiện tại đi đến đau mặt đều nóng rát, phảng phất như mỗi ánh mắt nhìn hắn đều muốn nói là nhìn đi, đồ ngốc kia kìa, một núi vàng trong tay hắn vậy mà ném, tham cái nhỏ mất cái lớn."

Tâm tình hắn đã khủng khiếp rồi, vì không để cho Diêu Ngọc Khiết nhìn thấy, hắn đã phải trốn trong rừng hút vài điếu thuốc. Ai ngờ trở về nhà cũng không được an bình, Diêu Ngọc Khiết giống như ăn phải thuốc súng, một chút xíu liền nổ tung, chẳng còn săn sóc trước đó, ngược lại nơi chốn tìm lỗi mắng chửi hắn, cuộc sống như này hắn chịu đủ rồi!

Cái nhìn thiếu kiên nhẫn của hắn, một chút không có tính thuyết phục. Ngược lại làm Diêu Ngọc Khiết đang nghi thần nghi quỷ càng khẳng định suy đoán của mình:

"Anh dám vuốt lương tâm chính mình, nói anh thật sự không có một chút hối hận?"

"Không có." Chu Gia Thành trả lời dứt khoát không chút do dự.

Câu trả lời này cũng không khiến Diêu Ngọc Khiết hết nghi ngờ:

"Anh khẳng định gạt tôi, cha mẹ anh trai cô ta có tiền đồ như vậy, anh nếu không ly hôn với cô ta về sau anh một mảnh tiền đồ quang minh, cả nhà anh cũng sẽ được thơm lấy, anh sao mà không hối hận?"

Chu Gia Thành không thể phủ nhận rằng khi hắn đứng trong rừng hút thuốc, hắn từng nghĩ đến khả năng này, cũng từng ảo não. Nhưng hắn là người thực tế, hắn rõ ràng biết được, giả thiết không thành lập, hiện tại nói cái gì cũng đã chậm rồi.

Tất cả những gì hắn làm bây giờ là ngay lập tức thoát đi chỗ này.

Chu Gia Thành ngồi xổm người xuống, nắm lấy hai tay Diêu Ngọc Khiết đặt lên trong lòng mình:

"Chuyện trước đây cứ để nó đi đi, đừng nhắc tới Đàm Tú Phương nữa, được không? Chờ lát nữa anh viết báo cáo chuyển nghề, buổi chiều giao lên trên, sau đó chúng ta dọn về chỗ cha mẹ anh, bọn họ nhà ở lớn, vừa lúc đó em mang thai, mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chiếu cố em anh cũng yên tâm."

Diêu Ngọc Khiết cắn môi dưới:

"Em không muốn sống cùng cha mẹ anh!"

Chu Gia Thành tự giễu mà cười: "Nếu không sống cùng cha mẹ anh chẳng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip