ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 211. . Chương 211

Chương 211. Chương 211

Trong bệnh viện, sau khi máu được rút ra, Đàm Tú Phương vừa đi ra ngoài vừa giữ chặt nơi bị kim đâm lấy máu.

Phan Thấm Văn lập tức tiến đón lên, đỡ cánh tay con gái:

"Tới đây, trước ngồi chốc lát, cánh tay con có đau không?"

Đàm Tú Phương lắc đầu: "Không đau."

Phan Thấm Văn nghiêng đầu, không yên tâm mà nói:

"Để mẹ nhìn xem."

Đàm Tú Phương thả tay ra, trên cánh tay trắng nhỏ có dấu vết lỗ kim nho nhỏ, hồng hồng, không lớn, đã không còn chảy máu.

Phan Thấm Văn đau lòng đến chịu không nổi, nâng cánh tay lên thổi thổi:

"Còn đau không con? Đứa nhỏ của mẹ chịu khổ rồi."

Nhìn thấy mẹ như vậy, Đàm Tú Phương không biết như thế nào, bỗng nhiên rất muốn khóc. Từ khi mẹ nuôi qua đời, đã không còn có người hỏi cô có đau không. Cô nhớ rõ năm đầu tiên đến Chu gia, lúc đi cắt cỏ heo cô không cẩn thận cắt vào ngón trỏ một đoạn thịt dài, chảy thật nhiều máu, cô khóc đều hai mắt sưng húp lên, không một người hỏi cô thế nào, bọn họ ngược lại ghét bỏ cô ngày đó nấu cơm quá chậm trễ.

Quả nhiên có mẹ con cái mới là bảo vật không mẹ chính là cỏ.

Đàm Tú Phương nhẹ nhàng nghiêng người dựa vào trên vai mẹ. Phan Thấm Văn cảm động, nhanh chóng đỡ cánh tay con gái, chủ động đưa bờ vai đưa, ôn nhu mà nói:

"Con mệt không, mệt mỏi thì ngủ một chút, chờ có tin tức mẹ kêu con."

"Vâng." Đàm Tú Phương hít sâu một hơi. Cô không muốn ngủ, cô chỉ muốn gần mẹ thôi, mùi hương trên người mẹ thật là thơm quá, không biết nó có mùi gì, cảm giác so với nước hoa còn thơm hơn nhiều, làm người ta cực kỳ an tâm, thả lỏng. Cô lần đầu tiên cảm thấy tâm tư trôi nổi của mình rơi xuống, có chỗ gửi gắm. Cô tựa đầu vào vai Phan Thấm Văn, khóe miệng nở một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc.

Hai mẹ con ấm áp tựa vào vai nhau, ngồi trong hành lang bệnh viện ồn ào, không một ai nói chuyện mà đồng điệu đến kỳ lạ.

Tần Du đi mua mấy cái bánh bao thịt trở về, nhìn thấy cảnh này thì dừng lại, trong mắt ánh lên hối hận, có lẽ bọn họ nên đem việc này nói với mẹ. Nếu một khi tra ra Đàm Tú Phương đúng là em gái hắn thì bọn họ chẳng phải là lãng phí mất vài tháng thời gian. Hắn là lần đầu tiên cảm thấy chính mình làm việc có nề nếp, theo đuổi sự hoàn mỹ không thực sự tốt. Có lẽ đôi khi giống như Thẩm Nhất Phi, hành động bừa bãi dựa theo tâm ý của bản thân không phải chuyện xấu.

Đợi một lúc, thấy hai người còn chưa ngủ, sợ bánh thịt nguội, Tần Du bước tới, đưa túi giấy sang cho hai mẹ con:

"Con mua ít bánh bao thịt, trước lót bụng, nước nóng có thể đánh ở nhà ăn."

Phan Thấm Văn vỗ nhẹ vào vai Đàm Tú Phương:

"Ngồi dậy ăn gì trước đi con, đừng để đói bụng."

Đàm Tú Phương ngồi dậy, cầm lấy bánh bao thịt trên tay Tần Du, đưa cho Phan Thấm Văn hai cái:

"Ngài ăn đi."

Nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của con cái, nguyện ý tiếp cận mình, Phan Thấm Văn rất vui vẻ:

"Được rồi, con mau ăn đi, nếu không sẽ lạnh mất."

Đàm Tú Phương mím môi cười, sau đó ngẩng đầu nhìn Tần Du hỏi:

"Tần Doanh Trưởng, anh ăn chưa?"

"Anh cũng mua hai cái, đã ăn qua, em nhanh ăn đi."

Đàm Tú Phương gật đầu:

"Cám ơn Tần Doanh Trưởng."

Nói xong cúi đầu cắn bánh bao.

Ăn xong một cái, Phan Thấm Văn đưa nước ấm sang:

"Tú Phương, con uống chút nước."

"Vâng, ngài uống trước đi,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip