ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 212. . Chương 212

Chương 212. Chương 212

Từ khi Đàm Tú Phương vào thành, cô tăng gần 20 cân, đã 90 cân rồi, cô căn bản không gầy. Phan Thấm Văn nhéo nhéo mặt con gái:

"Đương nhiên là mẹ không lừa con, con hiện tại thân thể cần cao lên, quá gầy, ăn nhiều một chút."

Có loại mẹ kêu con gầy, cô nhéo nhéo bánh bao cắn một ngụm:

"Con ... còn thật ăn không vô, cái này vẫn là ngài ăn đi."

Phan Thấm Văn khoa tay múa chân vẽ ra một cái chén lớn:

"Nào đủ được, khi mẹ còn trẻ một bữa có thể ăn được ba chén cơm, một chén lớn như vậy, bằng không không có sức lực làm việc."

Đàm Tú Phương ngẩn người:

"Ngài không gạt con chứ? Nhiều như vậy làm sao nuốt nổi."

Tần Du không nhịn được nữa:

"Mẹ à, mẹ đừng có lừa gạt Tú Phương. Hiện tại còn có thể so sánh được với trước kia sao? Mẹ lúc bận lên khả năng mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm, ăn cũng không nổi ba chén."

Cùng lúc đó, Đàm Tú Phương nhớ đến Phan Thấm Văn là bác sĩ cứu người. Mà lúc này cô không thể nói là cô đã biết, chớp chớp mắt:

"Con còn chưa biết ... công việc của ngài!"

"Mẹ là bác sĩ, đã được lệnh điều đến bệnh viện quân y công tác. Tú Phương con có muốn làm bác sĩ không, mẹ cầm tay dạy con."

Phan Thấm Văn đáp lời.

Đàm Tú Phương nhanh chóng lắc đầu:

"Con, con sẽ không."

Phan Thấm Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô:

"Đứa nhỏ ngốc nghếch, sẽ không có quan hệ gì, con còn có mẹ."

Đề nghị của Phan Thấm Văn rất hấp dẫn. Bác sĩ ở thời đại nào cũng đều là khối bánh ngon, song Đàm Tú Phương không có nhiều hứng thú, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ trở thành bác sĩ.

Đàm Tú Phương lắc đầu từ chối:

"Vẫn là thôi đi, con sợ kim tiêm, hơn nữa còn cầm kim chích người càng thêm sợ hãi."

Phan Thấm Văn không ép:

"Vậy cũng được, nếu con không muốn học y khoa thì quên đi. Con có muốn làm cái gì khác không, nói cho mẹ nghe mẹ giúp con."

Đàm Tú Phương còn chưa nghĩ tới. Cô sống hai đời thứ có thể nuôi sống mình là trù nghệ, ý tưởng trước kia của cô là, tích cóp đủ tiền rồi mua nhà ở, ở trong thành có chỗ dừng chân xong thì lại tích thêm ít của cải, sau khi mà công tư hợp doanh thì vào xưởng thực phẩm hoặc là tiệm cơm quốc doanh, phát huy trù nghệ của cô. Hai cái đơn vị này đều là đơn vị tốt, người nào cũng hâm mộ, hơn nữa cũng là sở trường của cô, có thể phát huy được tác dụng lớn nhất.

Nhưng sau khi trải qua chuyện mấy ngày nay, trong lòng cô ẩn ẩn có ý tưởng khác, chỉ là ý tưởng này chưa đủ chín mùi, chưa tiện nói ra.

Thấy người không nói chuyện, Tần Du khuyên nhủ:

"Mẹ chuyện còn sớm, mẹ lo cái gì, chờ Tú Phương suy nghĩ cẩn thận, cha đến rồi lại nói. Mặc kệ em ấy muốn làm cái gì, chỉ cần không phạm pháp nhà chúng ta đều sẽ suy trì."

Phan Thấm Văn trừng mắt nhìn con trai:

"Lời hay đều bị con nói, vậy sao không làm sớm hơn đi?"

Tần Du cứng họng không dám nói gì nữa.

Hắn không dám nói gì với Phan Thấm Văn, tìm cái cớ để đi chỗ khác:

"Con đi xem kết quả xét nghiệm có hay chưa."

Phan Thấm Văn nhìn theo bóng dáng con trai bĩu môi, lôi kéo Đàm Tú Phương nói:

"Chính cha con họ đã khiến mẹ con chúng ta đoàn tụ muộn như vậy. Chúng ta không thể dễ dàng tha thứ cho họ."

Đàm Tú Phương dở khóc dở cười: "Không trách Tần Doanh Trưởng, anh ấy suy xét có đạo lý. Mặc kệ kết quả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip