Chương 214. Chương 214
Đàm Tú Phương dăm ba câu đem sự tình nói rõ, đẩy Tần Du ra ngoài, anh ấy một thanh niên trai tráng mang danh đánh bà già không dễ nghe. Mẹ cô đánh Lưu Thải Vân còn có thể nói một người mẹ bảo vệ con cái, phụ nữ mâu thuẫn, nếu Tần Du liên lụy vào thì sẽ khác. Lưu Thải Vân cũng vì điểm này, cắn ai không cắn cắn vào Tần Du.
Được Đàm Tú Phương che chở, Tần Du trong lòng cảm động, bản thân hắn tự xét lại bản thân, hắn làm việc quá lo trước lo sau, cho nên tạo thành không ít tiếc nuối.
Cùng lúc đó, Lưu Thải Vân tức giận chửi ầm lên:
"Mày... Đàm Tú Phương, mày dám hất nước vào người tao, mày là thứ bất hiếu, đồ ngỗ nghịch, thiên lôi sẽ đánh xuống người mày!"
Đáp lại, Đàm Tú Phương nhấc cái thùng rỗng lên:
"Ông trời có mắt, muốn đánh đánh bà trước, cái người lòng dạ độc ác không lương tâm như bà. Bà muốn gào thì gào tiếp đi, mọi người đều có thể lấy được, tôi hất nước lên bà thì làm sao? Còn có, mẹ tôi ở chỗ này, mà một cái người bắt con dâu làm nô lệ tính cái gì mà mẹ chồng? Con trai bà ở trong thành cưới vợ, ly hôn với tôi rồi, bà còn có mặt mũi tới nhà tôi lôi kéo làm quen? Bảo tôi về với bà? Có ghê tởm hay không? Mẹ tôi đánh bà thì làm sao? Không vì con gái đánh bà mấy cái hả dạ được sao? Bà đáng bị đánh. Bà cũng đừng có nói cá gì mà quân nhân đánh người, quân nhân cũng là từ người bình thường, đến người trong nhà bảo hộ không được thì còn bảo hộ ai? Mọi người đều thấy được, động thủ là mẹ tôi, đừng vu khống anh trai tôi, anh ấy một nam nhân khinh thường động thủ với bà già như bà."
"Đàm Tú Phương, mày dừng lại cho tao, nhà mày đánh tao, còn hất nước tao, đem áo khoác tao làm ướt, các người đến đền tiền cho tao."
Lưu Thải Vân hầm hừ tức giận:
"Mày không bồi tiền tao ngồi ở đây không đứng dậy!"
Hóa ra đây là mục đích của bà ta, đúng là không chịu thiệt thòi một chút nào, giờ chơi chiêu đòi tiền.
Đàm Tú Phương cười lạnh:
"Tùy tiện bà đi, nếu cảm thấy thoải mái ngồi dưới đất thì có thể ngồi tiếp, tốt nhất đừng đứng dậy."
Dù sao cảm lạnh sinh bệnh có phải cô đâu, đông chết Lưu Thải Vân cô còn không chớp mắt một cái.
Nói xong, cô đi tìm y tá, nhét 50 đồng cho đối phương:
"Xin lỗi, nước trên hành lang là do tôi hất, hiện tại không tiện dọn dẹp, chờ lát nữa bà ta đi rồi phiền đồng chí mướn một người dọn sạch giúp tôi."
Cô y tá chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy nhưng Đàm Tú Phương sẵn sàng chịu trách nhiệm về việc mình làm, cô vẫn rất vui vẻ:
"Được, khi nào bà ấy dậy, tôi sẽ hỏi người nhà bệnh nhân nào nguyện ý dọn dẹp giúp đồng chí."
"Cảm ơn." Đàm Tú Phương cười với y tá, sau đó chạy lại ôm lấy Phan Thấm Văn kéo đi.
Trong khi đó, Phan Thấm Văn lúc này nào còn lo lắng Lưu Thải Vân, trong lòng bà đang vui mừng, trong đầu chỉ có hai chữ "mẹ tôi", con gái kêu bà là mẹ, tuy là không phải kêu trực tiếp, nhưng trước mặt mọi người thừa nhận cô, còn ra mặt bảo vệ cô nữa!
"Ai nha, hôm nay trời lạnh như vậy, sao con đi lấy nước lạnh làm gì, việc này để anh con làm được rồi."
Nói xong Phan Thấm Văn ném cái thùng nước cho Tần Du, sau đó dùng hai tay xoa tay con gái, đặt vào trong túi giữ ấm, sợ cô chịu ủy khuất.
Phan Thấm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền