Chương 215. Chương 215
Lúc ấy ở quê quán, Từ Thục Hương còn chưa gả chồng, thường xuyên lại nhà Đàm Tú Phương tìm chị họ Đàm Tú Phương (mẹ nuôi) chơi, dù cách nhau 10 tuổi nhưng hai người quan hệ cực tốt. Thẳng đến khi chiến loạn lan đến gần huyện Du Dương, mọi người suốt đêm dọn đồ vội vàng chạy trốn, thất lạc, lúc này mới mất đi tin tức của Từ Thục Hương.
Thành phố Giang cách huyện Du Dương cả trăm km, Đàm Tú Phương cho rằng bản thân sẽ không còn gặp lại thân nhân hay những người bạn lúc nhỏ. Không ngờ, cô lại có thể tương phùng với Từ Thụy Hương ở đây. Chỉ là, cha và mẹ nuôi của cô sớm đã qua đời lúc chạy nạn, hiện giờ chỉ còn lại một mình cô.
Trong khi đó, Từ Thục Hương không hề hay biết gì về những chuyện đã xảy ra với Đàm Tú Phương. Hôm trước, đột nhiên có hai chiến sĩ đến trấn Cổ Tiểu thuộc tỉnh cách vách, nơi dì đã an cư lạc nghiệp. Họ hỏi dì một số vấn đề, sau đó muốn đưa dì đến gặp một người. Dì đã rất sợ hãi khi được dẫn đến nơi này. Kỳ thật, trên đường bọn họ đối với dì khá tốt, còn mua cho dì bánh bao thịt và bánh nướng.
Sau khi nghe xong câu chuyện của dì, Đàm Tú Phương hiểu ra rằng bọn họ hẳn đã tra ra được quê quán của Từ Thụy Hương cùng cô ở chung một chỗ, cho nên tìm đến để xác nhận thân phận của cô.
Từ Thụy Hương kinh ngạc nhìn Đàm Tú Phương khi Phan Thấm Văn lo lắng hỏi:
"Tú Phương nhà tôi là chị gái cô nhận nuôi đúng không? Có thể nói rõ tình hình cụ thể cho tôi biết được không?"
Anh rể cùng chị họ không thể sinh con, kết hôn nhiều năm không có con cái, sau đó mới nhận nuôi Đàm Tú Phương, nuôi nấng như con ruột. Từ nhỏ là lừa gạt thân thể của con bé, con bé làm sao biết được?
Đàm Tú Phương vội biện hộ:
"Khi mẹ qua đời đã nói cho con rồi, nói là con được nhận nuôi, những cái khác cũng không kịp nói, ngày hôm sau người mất không còn nữa."
Thật ra thì không phải vậy, mẹ nuôi của cô đột ngột qua đời vì một cơn phong hàn. Có lẽ bà ấy cũng không ngờ mình không qua khỏi nên không thể nói gì được với Đàm Tú Phương.
Cô cũng không biết liệu đời trước, nếu biết mình còn người thân, Đàm Tú Phương có còn cam tâm tình nguyện ở lại Chu gia hay không. Nhưng dù sao, việc ở hay không không phải do cô định đoạt. Người Chu gia dù có muốn thả cô đi chỉ sợ cũng sẽ gả cô đi ra ngoài, còn có thể lấy được một khoảng lễ hỏi. Hơn nữa lúc đó cô không có tiền, không biết cha mẹ ở nơi nào, đến phương hướng thành phố Giang cũng không biết, khó vào thành.
"Như vậy sao?"
Từ Thụy Hương tin lời này. Chị họ cùng anh rể cô rất tốt bụng, chắc thấy bản thân sắp chết, luyến tiếc Đàm Tú Phương lẻ loi sống một mình trên đời này nên mới nói cho con bé chuyện người thân, cũng không có gì kỳ quái.
Cô chậm rãi nhớ lại tình hình lúc đó: "Đó là mùa đông năm 1935, một buổi sáng thật lạnh. Ngũ Vân Hòa từ thị trấn bên cạnh chạy đến nhà chị gái tôi ôm một đứa nhỏ, hỏi chị tôi có muốn nhận nuôi đứa nhỏ này không? Cô ấy nói là đứa nhỏ này cha mẹ đã chết rồi không ai nuôi, cô ấy đáng thương nên nhặt về. Nhưng mùa đông năm đó, con trai cùng cha chồng cô ấy sinh bệnh, tình huống quẫn bách, nuôi không nổi thêm một người, nghe chị của tôi nói bọn họ muốn nuôi đứa nhỏ cho nên mang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền