Chương 216. Chương 216
Tháng hai, trời lúc ấm lúc lạnh, đi ra khỏi bệnh viện, gió thổi muốn đông lạnh, áo bông bị ướt đẫm dán trên quần áo, lạnh lẽo, khó chịu muốn chết.
Lưu Thải Vân nhanh chân nện bước về nhà, chưa đi tới nhà đã hắt xì, Chu Tiểu Lan ở phía sau:
"Mẹ, mẹ không phải bị cảm rồi chứ?"
"Con nhỏ chết tiệt, dám nguyền rủa mẹ mày!"
Lưu Thải Vân tức giận trừng mắt nhìn con gái.
Chu Tiểu Lan vội vàng rụt cổ không nói gì nữa, hai mẹ con vội vàng về nhà, vừa đến cửa nhà thì tình cờ gặp Chu Gia Thành đã trở lại.
Chu Gia Thành tình trạng không tốt lắm, hốc mắt xanh tím, khóe miệng có vết xước, vết đỏ rõ ràng. Rõ ràng là bị người đánh.
Lưu Thải Vân rất vội vàng tiến lên kéo con trai:
"Gia Thành, vết thương trên mặt của con là đâu ra vậy? Ai đánh? Có phải là Diêu Ngọc Khiết hay nhà bọn họ làm? Chúng ta đi tìm nhà bọn họ tính sổ, muốn đánh thì đánh à, xem nhà chúng ta không có người sao?"
Chu Gia Thành đến Diêu gia, bị hai anh rể đánh cho tơi tả, tâm trạng rất tồi tệ, không muốn nhắc chuyện này với mẹ nữa:
"Đủ rồi, trước khi thảo công đạo thì mẹ nhìn một thân này của mẹ trước đi."
Tóc và áo khoác của Lưu Thải Vân ướt sũng, khuôn mặt sưng vù, hiển nhiên không phải tự mình làm ra. Chu Gia Thành đại khái đoán được mẹ mình vừa rồi đi tìm ai.
"Mới ăn một trận không nhớ sao? Hơn nữa về sau hắn còn muốn sinh hoạt với Diêu Ngọc Khiết, mẹ đi Diêu gia nháo, chẳng những không thay đổi được gì chỉ có đổ thêm dầu vào lửa,"
Chu Gia Thành nghĩ thầm.
Lưu Thải Vân sờ sờ mặt, than thở:
"Gia Thành, con không biết mẹ của Đàm Tú Phương dã man như thế nào đâu, uổng công bà ta là nữ cán bộ, làm công tác văn hóa nữa chứ, không thèm nói một câu đã đánh mẹ rồi, con không ở đó, không một ai giúp mẹ."
Chu Gia Thành cười khổ trong lòng, có hắn thì hắn có thể làm gì? Thế mẹ bị đánh sao? Buổi sáng hắn còn bị tát trước mặt mọi người một cái nữa là.
Hắn không muốn nhắc đến nhà họ Tần nữa, nhắc đến là hắn cảm thấy thẹn cùng hối hận. Chu Gia Thành ấn trán khuyên nhủ:
"Mẹ, mẹ ngừng nghỉ một chút đi được không? Sống yên ổn sinh hoạt đi được không? Đừng nghĩ đến những chuyện không đâu nữa, là con cầu xin mẹ, được không?"
Lưu Thải Vân bất mãn:
"Con đang trách mẹ?"
Chu Gia Thành không nói gì, xem như là cam chịu. Tuy Đàm Tú Phương nhận thân chuyện này đối với hắn mà nói là đả kích quá lớn, bất quá hắn tốt xấu cũng là đàn ông con trai, nếu là Lưu Thải Vân không lăn lộn mù quáng, chờ hắn chuyển nghề rồi cả một nhà tốt tốt đẹp đẹp cũng có thể trôi qua cả đời.
Thế nhưng Lưu Thải Vân và Diêu Ngọc Khiết cộng với Chu Tiểu Lan, ba người phụ nữ bên cạnh hắn không ai là đèn cạn dầu.
Chu Gia Thành cảm thấy tâm mình mệt thật sự.
Thấy con trai trách mình, Lưu Thải Vân ủy khuất vô cùng. Bà làm những chuyện đó là vì ai? Còn không phải là vì hắn, vì Chu gia bọn họ hay sao? Như thế nào cả một đám không một người cảm kích, nhìn xem con trai Phan Thấm Văn có thể lên tận Doanh Trưởng, mà ở bên ngoài bị mẹ giáo huấn cũng không dám một câu oán hận. Mà bà thì sao? Vì cái gì bà trả giá nhiều thế mà một lời hay cũng không đổi lấy được?
Lưu Thải Vân vừa tức giận vừa buồn bực, nắm lấy cánh tay Chu Gia Thành bực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền