Chương 219. Chương 219
Đến chừng khoảng 5 giờ chiều nhà cửa mới sạch sẽ, đồ dùng trong nhà cũng đã bày biện tốt, lúc này mới giống một căn nhà, chính là còn thiếu một ít đồ vật nhỏ, những thứ này có thể chậm rãi bổ sung vào.
Vừa xong thì Tần Du quay lại:
"Cha, mẹ, Tú Phương, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."
"Được, em đi gọi dì Thụy Hương."
Phan Thấm Văn kéo con gái lại:
"Mẹ đi với con, mẹ phải cảm ơn cô ấy thật tốt, không có cô ấy chúng ta còn không biết phải đi đường vòng đến bao giờ."
Đàm Tú Phương cười từ chối:
"Bác sĩ Phan, không cần, con đi là được. Vừa lúc ôn chuyện, dì ấy nhìn mọi người hơi chút khẩn trương."
Phan Thấm Văn tỏ vẻ lý giải:
"Vậy được, mọi người ở tiệm cơm chờ con, con đón người thì nhanh đến đây, để Hách Phong đi cùng con đi."
"Vâng." Đàm Tú Phương cười cười bước đi.
Không biết vì sao, Tần Du không đưa Từ Thụy Hương ở khách sạn của chị Ngu mà là một khách sạn khác cách bộ đội không xa.
Từ Thụy Hương ngủ một giấc đã sớm dậy, nhưng không dám đi ra ngoài bởi vì thành phố quá xa lạ, không quen biết ai, sợ lạc đường.
Đợi hồi lâu, cuối cùng cũng có tiếng gõ cửa:
"Dì Thụy Hương, dì Thụy Hương..."
"Tú Phương, con đến rồi!"
Từ Thụy Hương nhanh chóng mở cửa.
Đàm Tú Phương cười cười:
"Vâng, đi, con đón dì đi ăn cơm."
Cô nắm lấy tay Từ Thụy Hương, ngay khi chạm vào Đàm Tú Phương phát hiện ra bàn tay của Từ Thụy Hương còn thô ráp hơn cô. Hơn nửa năm nay, theo phương pháp mà chị chủ dạy, đôi tay của cô đã được dưỡng tốt hơn trước rất nhiều. Đôi tay của Từ Thụy Hương không khác gì cô trước đây.
Có vẻ như Từ Thụy Hương cũng phải chịu đựng rất nhiều cực khổ, Đàm Tú Phương chỉ muốn biết tình hình của dì ấy, đưa người ra cửa, vừa đi vừa hỏi:
"Dì Thụy Hương, bà cô ở thị trấn Cổ Tiêu có khỏe không?"
"Còn tốt, lúc đó cha dì chạy đến thị trấn Cổ Tiêu, ở nơi đó an gia, chỉ là qua hai năm cha dì sinh bệnh, trụ cột trong nhà đột ngột ngã xuống, còn em trai dì còn nhỏ, không có nam nhân sẽ bị người khác bắt nạt ... Dì ... Mẹ dì nhanh chóng tìm đối tượng cho dù, để dì gả chồng, như vậy tốt xấu có thông gia, nếu là có chuyện cũng có thể giúp đỡ."
Nhìn thấy dì nhắc tới chuyện này, trên mặt không một chút nào vui mừng, chỉ có chết lặng, trong lòng hụt hẫng cô hỏi:
"Dì Thụy Hương, vậy dì gả qua đó, bọn họ đối với dì có tốt không?"
"Cái gì gọi là tốt mà cái gì gọi là không tốt không tốt? Cũng vậy thôi, bất quá lần này nhìn thấy dì được một cái ô tô tiếp đi rồi, biết dì có một cháu gái có tiền đồ, phỏng chừng chờ dì trở về sẽ rất tốt với dì."
Từ Thụy Hương nói chuyện giọng điệu càng ngày càng lạnh.
Đàm Tú Phương nắm tay dì ấy, không biết nên nói gì, rõ ràng cuộc hôn nhân của Từ Thụy Hương không hề hạnh phúc. Cụ thể thế nào cô không quá rõ ràng, cũng không tiện tùy tiện khuyên đối phương chỉ có thể nói:
"Dì Thụy Hương, sau này nếu có gặp khó khăn gì thì nhớ viết thư cho con, con đưa địa chỉ cho dì, nếu không ngoài ý muốn, con sẽ ở thành phố Giang này cả đời, dì có rảnh mang bọn nhỏ lại đây chơi, dì có mấy đứa nhỏ?"
Đời trước cha mẹ cô sống ở thành thị này suốt khoảng đời còn lại, đời này chắc cũng không thay đổi.
Từ Thụy Hương gật đầu, nhưng không có trực tiếp trả lời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền