Chương 220. Chương 220
Sau khi đưa Từ Thụy Hương vào phòng, Phan Thấm Văn đưa cái túi lớn vẫn luôn cầm theo cho Từ Thụy Hương:
"Chiều nay chị đi mua sắm với Tú Phương, mua ít đồ cho em. Cũng không biết nhà em tình huống thế nào cho nên chị chỉ mua ít vải, em mang về cho người nhà."
Từ Thụy Hương cầm cái túi nặng trĩu cả tay, nơi nào là một chút đâu, nặng như vậy. Cô thật ngượng ngùng:
"Cài này sao được, em ... em tay không đến, cái gì cũng không mang cho mọi người, chị cầm về đi."
Phan Thấm Văn giống như chị cả ân cần:
"Em mở ra xem đi, chị mua toàn là những thứ thiết thực. Nhà chị trừ Tú Phương một năm bốn mùa mặc quân trang, vải đó lưu lại cũng vô dụng, em mang về may bộ quần áo mới cho trưởng bối, cho con cái. Cũng không thể nào đi xa nhà mà cái gì cũng không mang về cho bọn nhỏ được."
Từ Thụy Hương mở túi ra, trong đó có hai xấp vải, một loại là vải bông màu xanh đậm, thích hợp cho nam nhân mặc, loại thứ hai là vải in hoa màu sáng, thích hợp cho nữ. Hai miếng vải rất dày, phỏng chừng đâu đó vài mét, có thể làm được mấy bộ quần áo.
"Nhìn xem, nếu em không thích thì ngày mai chúng ta đi cửa hàng đổi mảnh vải màu sắc em thích."
Từ Thụy Hương vuốt ve tấm vải in hoa, màu trắng in hình hoa hải đường đỏ, ở nông thôn cả đời cô chưa từng nhìn thấy mảnh vải nào xinh đẹp nhường này. Con gái của cô Đại Nha, Nhị Nha lớn như vậy mà chưa từng mặc một bộ quần áo mới, vẫn luôn hâm mộ con gái nhà người ta, mảnh vải này có thể làm cho hai đứa nhỏ bộ quần áo mới."
"Không cần thay đổi, hai mảnh vải này đã thật tốt rồi, cảm ơn bác sĩ Phan.
" Từ Thụy Hương đặt mảnh vải sang một bên, bên dưới có hai kg kẹo sữa trắng, Từ Thụy Hương chưa từng ăn qua, chỉ nhìn giấy gói thôi đã cảm giác được thật đắt còn có hai hộp đặc sản địa phương của thành phố Giang.
Những thứ này không hề rẻ, trong lòng không biết phải nói cái gì: "
Bác sĩ Phan, để chị tiêu pha rồi."
"Khách khí cái gì, chờ thời thế thái bình mang hai đứa nhỏ lên thành phố Giang.
" Phan Thấm Văn niềm nở mời khách.
Đàm Tú Phương thu dọn đồ đạc bỏ vào trong tay nải đặt bên ngăn tủ cười nói: "
Dì Thụy Hương, đừng khách sáo với mẹ con, chúng ta là thân thích, dì như vậy quá khách khí rồi. Đồ đạc để nơi này đi, dì nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai buổi sáng con đến đón dì đi ăn sáng rồi đi ra ga xe lửa.
"
Từ Thụy Hương đứng lên: "
Vậy thì, em đưa chị với Tú Phương ra ... ai nha ...
"
Luống cuống không cẩn thận đẩy tay nải xuống dưới, nhanh chóng duỗi tay chụp lấy, cánh tay đập vào góc nhọn của ngăn tủ, đau đến chảy nước mắt.
"
Dì Thụy Hương, dì không sao chứ?
" Đàm Tú Phương nhanh chóng đỡ người dậy, nhấc tay nải đặt lên ngăn tủ, nhìn cánh tay của dì ấy.
Từ Thụy Hương nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay trái, lắc lắc đầu: "
Không có việc gì.
"
Nhưng khuôn mặt đột nhiên trở nên trắng bệch của dì ấy có vẻ không ổn chút nào. Ngày mai dì ấy còn lên xe lửa nữa, nếu cánh tay bị thương thì không thể đi đường được.
Đàm Tú Phương không yên lòng nắm lấy cánh tay trái Từ Thụy Hương vén ống tay áo lên xem: "
Để con nhìn xem..."
Cánh tay dưới ống tay áo tím xanh, gần khuỷu tay còn có vết thương đang mưng mủ.
Đàm Tú Phương khiếp sợ mà nhìn.
Từ Thụy Hương vội vàng kéo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền