ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 223. . Chương 223

Chương 223. Chương 223

Khi về đến khách sạn, cô thấy A Vinh đang chặt củi ngoài sân, không hề có bóng dáng của chị chủ ở đâu cả.

Nghĩ đến những gì mẹ cô nhắc nhở hai ngày trước, chọn ngày chi bằng nhằm ngày, Đàm Tú Phương định tìm chị chủ nói chuyện một phen liền hỏi:

"Anh rể, chị Ngu đâu rồi. Đi ra ngoài rồi sao?"

A Vinh chỉ vào khách sạn:

"Đang ở trong phòng, em vào trong tìm người đi."

"Được." Đàm Tú Phương gật gật đầu, quay đầu đi tìm chị chủ.

Chị chủ đang hát một giai điệu nhỏ, ở trong phòng thu dọn quần áo.

Không phải Đàm Tú Phương không muốn vào, chỉ là trong phòng bị chị chủ làm lộn xộn, nơi nơi đều là quần áo, trên mặt đất cũng có.

Trong phòng ngủ có hai chiếc hộp đang mở, chị chủ lấy quần áo bên trong ra treo vào tủ, sau đó gấp những bộ quần áo mùa đông dày cộp chưa mặc vào, nhét vào rồi đóng hộp lại. Ngoài những thứ này, trên giường cũng được phủ đầy quần áo.

Đàm Tú Phương phát hiện cô là đánh giá thấp tủ quần áo của chị ấy rồi.

Chị chủ rất hiếm khi làm việc cần dùng sức, chút xíu việc này cũng khiến chị ấy thở hổn hển.

Sau khi thở ra một hơi, vỗ vỗ tay, quay đầu lại, nhìn thấy Đàm Tú Phương đứng ở cửa, lập tức nở nụ cười:

"Đến đây lúc nào, đứng ở cửa làm gì? Tiến vào đi."

Đàm Tú Phương cúi xuống, nhặt một bộ quần áo trắng gạo viền ren. Bộ này có chút nhỏ, rất thanh thuần, giống như quần áo của cô gái mười mấy tuổi, không khỏi kinh ngạc, này không phải là phong cách chị chủ thích nha, hơn nữa hiện tại chị ấy cũng không mặc được. Chẳng lẽ là quần áo lúc trẻ của chị ấy? Lại đi về trước một chút là một kiện quần áo ngủ tơ tằm xanh nhạt, cổ áo hơi thấp, bên trên có hoa văn phức tạp.

Đàm Tú Phương nhặt lên, đưa cho chị chủ:

"Chị đây là làm gì vậy? Làm cả căn phòng lộn xộn cả rồi?"

Chị chủ đấm đấm eo, ngáp một cái nói:

"Không phải sắp chuyển mùa rồi sao? Dọn dẹp quần áo."

Thấy chị chủ mệt mỏi đến không ngồi thẳng lưng nổi nữa, Đàm Tú Phương liền nói:

"Chị Ngu, ngồi nghỉ ngơi một lát đi, em giúp chị thu dọn đồ đạc. Chị nói em nghe quần áo này để ở chỗ nào?"

"Được đi, vất vả em rồi. Này toàn là quần áo cất giữ của chị, chất liệu không tồi, em xem có thích không, đem về mặc đi. Khi chị còn trẻ, mấy bộ quần áo cũng khá đấy. Đến tận bây giờ cũng không bị lỗi thời."

Đàm Tú Phương cúi đầu thu dọn nói:

"Quần áo này của chị em không mặc được. Mặc âu phục, sườn xám đứng trước bệ bếp xào rau, chị không xót quần áo của chị sao?"

Chị chủ bực bội rũ vai:

"Cũng là, em nói em là một cô gái mỗi ngày quay cuồng bên bếp lửa không biết mệt sao? Trước kia em có một mình không có biện pháp gì, không nói. Hiện giờ tìm được cha mẹ em rồi, bọn họ đều là người thành đạt, đối với em khá tốt, em cũng đừng làm cái này nữa, nghe chị đi, con gái phải đối tốt với mình một chút."

Hiện giờ, đây là một lời dẫn khá tốt.

Đàm Tú Phương cười nói: "Em tuy mệt mỏi, nhưng có việc để làm em cực kỳ yên tâm, nhất là chuyện này có thể khiến em không cần dựa vào bất kỳ ai mà vẫn có thể nuôi sống chính mình, làm bản thân rất có giá trị. Mệt một chút, khổ một chút không tính là gì, nhìn thấy sinh hoạt càng ngày càng tốt em liền vui vẻ lắm, sống trên đời tổng phải thể hiện giá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip