Chương 222. Chương 222
Sau khi Từ Thụy Hương ăn xong, Đàm Tú Phương mang người đi chợ. Từ Thụy Hương nhìn Đàm Tú Phương thành thạo đi quanh chợ, chỉ chốc lát xe đẩy đầy đồ vật.
"Ông chủ, lấy 5 cân thịt, tôi muốn mỡ chút, còn xương sao, cho tôi một ống xương."
Đàm Tú Phương nói chuyện với những mối quen ở chợ. Sau khi ông chủ báo giá, Đàm Tú Phương tính toán trả tiền rồi đi mua rau. Ngoài thịt, còn mua cả một con cá mè lớn.
"Cá mè giữ lại tối chúng ta nấu ăn, con làm cho mọi người món cá hầm cải chua."
Đàm Tú Phương bỏ cá vào thùng, đồng thời xin ông chủ cho một ít nước để nuôi cá, không để cá chết.
Sau khi rời khỏi chợ bán thức ăn, Đàm Tú Phương đem toàn bộ kế hoạch vào thành kể lại:
"Trước đây ở nông thôn con không biết tính toán, sau này vào thành rồi mới chậm rãi học."
Từ Thụy Hương kinh ngạc nhìn Đàm Tú Phương:
"Đầu óc con phản ứng thật mau, dì thấy ông chủ tính toán còn không nhanh bằng con."
Đàm Tú Phương cười:
"Không khó, mỗi ngày tính toán, quen tay hay việc, dì cũng có thể."
Từ Thụy Hương cảm thán thở dài:
"Tú Phương, con học thực mau."
Từ Thụy Hương lắc đầu, vẫn cảm thấy chuyện này không dễ dàng chút nào.
Trở lại cửa hàng, cô lại bận rộn. Từ Thụy Hương muốn giúp, nhưng cánh tay trái bị thương, Đàm Tú Phương không để cô làm việc nặng:
"Dì giúp con nhóm lửa, chờ lát nữa múc cơm dì lấy tiền giúp con."
Từ Thụy Hương ngượng ngùng:
"Dì, dì không biết tính sổ sách."
Đàm Tú Phương nói:
"Không thành vấn đề, con tính, con nói cho dì biết phải thu bao nhiêu tiền."
Từ Thụy Hương nhìn Đàm Tú Phương gọt củ cải gọn gàng, đặt lên thớt rồi cắt thành từng sợi mỏng, chớp mắt một cái đã cắt được một cái thùng lớn, liên tục cảm thán:
"Con thật giỏi quá!"
"Chỉ là nấu ăn, có người phụ nữ nào không biết làm. Dì Thụy Hương, dì ở nhà cũng có nấu cơm chứ?"
Đàm Tú Phương hỏi.
Từ Thụy Hương xua tay:
"Dì nấu ăn không ngon."
Đàm Tú Phương không để tâm đến lời nói đó:
"Buổi tối dì làm cho con nếu thử."
Từ Thụy Hương do dự:
"Dì không biết làm, đừng lãng phí đồ tốt."
Đàm Tú Phương nói:
"Buổi trưa dì nhìn con làm, rau dưa không đáng tiền."
Thấy Tú Phương đã nói vậy, Từ Thụy Hương không thể phản đối nữa, gật đầu đồng ý.
Cả một ngày, Từ Thụy Hương đã giúp đỡ trong cửa hàng Tú Phương, cho nên Đàm Tú Phương thư thái hơn rất nhiều. Bữa trưa đã bán hết sạch, Đàm Tú Phương dọn dẹp cửa hàng. Cô không trở về, lau khô cái bàn, cầm một quyển báo cũ, đọc đọc, rồi móc quyển vở ra, viết ra những chữ mà mình không biết, chuẩn bị hỏi chị chủ hoặc mẹ.
Khi Đàm Tú Phương đọc báo, Từ Thụy Hương không có việc gì để làm. Đang buồn chán, sự chú ý của cô lại rơi vào trên người Đàm Tú Phương, thấy Đàm Tú Phương đang nghiêm túc nhìn tờ báo, viết viết vẽ vẽ.
Từ Thụy Hương rất giật mình:
"Tú Phương con biết chữ?"
Đàm Tú Phương đang chờ dì ấy hỏi chuyện này:
"Đây là vào thành xong con vào lớp xóa mù chữ bộ đội học, lúc ấy có mấy chị dâu học cùng, có 7 người, năm người bắt được chứng chỉ, chỉ có hai chị dâu thiếu một chút. Cả những nam đồng chí còn không thi tốt bằng nữ đồng chí. Mao Chính Ủy còn khen ngợi nữ đồng chí chúng ta."
"Phụ nữ cũng có thể đọc sách viết chữ sao."
Từ Thục Hương cảm thấy quá mới mẻ.
Đàm Tú Phương cười nói: "Sao lại không được? Chị Mễ cũng định cho cháu gái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền