Chương 245. Chương 245
"Gia Thành, ngẩn người làm gì vậy con? Mệt mỏi quá sao? Đi, mau đi ngủ một lát, xem mắt con đi đầy tơ máu."
Lưu Thải Vân vừa chạy ra nắm lấy tay Chu Gia Thành vừa nói, kéo con trai vào trong. Ngay sau đó, bà chạy ra tới, trên người mặc quần áo xong nhưng tóc tai rối tung, rõ ràng là vừa mới từ trên giường bò dậy.
"Tối hôm qua bị dọa, cả đêm không ngủ thức đến giờ quá mệt cho nên mới đi nằm một lát, vừa mới nằm xuống thì con trở về."
Chu Đại Toàn giải thích xong hướng về phòng ngủ gân cổ lên hô to:
"Mẹ nó, Thải Vân, Gia Thành đã trở lại."
Bà chạy ra nắm lấy tay Chu Gia Thành:
"Ôi, Gia Thành, con cuối cùng cũng về rồi, con đúng là hù chết mẹ với cha con."
Chu Gia Thành đi theo phía sau xoa xoa bụng:
"Từ đêm qua đến giờ con chưa ăn miếng cơm nào, chết đói. Cha con muốn ăn thịt kho, cha đi mua một chút về cho con được không? Mẹ, con muốn ăn mì mẹ nấu, có thể chứ?"
Con trai bình an trở về, muốn ăn chút đồ ăn lấp đầy bụng, làm cha mẹ còn không đáp ứng?
Chu Đại Toàn lập tức phân phối Lưu Thải Vân:
"Đi nấu mì cho Gia Thành, chiên thêm hai quả trứng, tôi sẽ mua thịt kho."
Lưu Thải Vân tức giận liếc chồng:
"Này còn cần ông nói? Mau đi đi Gia Thành đói lả."
Nói xong người nhanh chóng chạy về phòng bếp chiên trứng. Ba quả trứng vừa đập vào trong nồi, âm thanh xèo xèo.
Cố tình điều Chu Đại Toàn đi, Chu Gia Thành đi vào bên trong bếp, đứng bên cạnh mẹ thình lình hỏi:
"Mẹ, mẹ nói thật cho con nghe. Mấy hôm trước mẹ cứ đến hỏi con chuyện của quân đội, đến tột cùng là vì cái gì?"
Lưu Thải Vân khiếp sợ, nhẹ buông tay, vỏ trứng rơi vào trong nồi, nhanh chóng nhặt cái vá luống cuống tay chân lấy vỏ trứng ra, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đáy nồi:
"Con nói bậy bạ cái gì đó? Mẹ chỉ là quan tâm con thôi."
"Thật vậy chăng?"
Chu Gia Thành nửa tin nửa ngờ.
Lưu Thải Vân trong lòng hoảng chết khiếp, nhưng nếu chiến tranh đã kết thúc, sẽ không có ai đến bắt bà cả, chuyện này sẽ không có ai biết, cho nên đương nhiên không nói cho con trai được.
Hít sâu một hơi, Lưu Thải Vân quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Chu Gia Thành:
"Như thế nào? Con đến mẹ còn không tin? Mẹ có khi nào lừa gạt con chưa? Nói nữa không quan tâm con, mẹ đi hỏi vì cái gì?"
Chu Gia Thành không thể nói, trực giác mách bảo mẹ hắn đang nói dối, mà có lẽ trong lòng hắn hy vọng suy đoán của mình là sai nên lựa chọn tin tưởng bà ấy:
"Con tin tưởng mẹ sẽ không gạt con. Bất quá về sau mẹ đừng hỏi những chuyện này, bộ đội có kỷ luật, mẹ lung tung hỏi thăm sẽ chọc người khác hoài nghi, đến lúc đó nếu là xem mẹ thành gián điệp bắt đi thì con không cứu được mẹ."
Lưu Thải Vân nghe nói nghiêm trọng như vậy, tay cầm thật chặt cái vá:
"Mẹ ... mẹ đã biết, mẹ sẽ không, con yên tâm đi, Gia Thành mẹ con còn chưa hồ đồ đâu! Mẹ chính là quan tâm con, ai bảo mẹ chỉ có con một đứa con trai, mẹ không quan tâm con thì quan tâm ai?"
"Đã biết." Chu Gia Thành ném lại những lời này, tâm tình nặng trĩu đi ra khỏi phòng bếp, ngồi vào phòng chính.
Không mất nhiều thời gian Chu Đại Toàn mua thịt kho trở về, hắn đem thịt kho bày ra dĩa, sau đó đẩy đến Chu Gia Thành:
"Ăn chút thịt đi con."
"Vâng, cảm ơn cha."
Chu Gia Thành dùng đũa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền