ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 246. Chương 246

Chương 246

Thẩm Nhất Phi có thể cảm nhận được cơ thể suy yếu, lúc này không phải thời điểm tùy hứng, hắn cần bổ sung dinh dưỡng, như vậy mới có thể mau chóng khôi phục.

"Được, phiền toái cậu."

Ngô Phong xấu hổ cười cười:

"Thẩm phó đoàn anh khách khí, chiếu cố anh là nhiệm vụ của tôi, tôi đi trước!"

Hắn lao ra bên ngoài.

Trong phòng bệnh an tĩnh xuống dưới, Thẩm Nhất Phi nhắm mắt lại chợp mắt.

Liếc mắt một hồi, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc trầm thấp của một người phụ nữ, đồng thời một bàn tay mềm mại phủ lên tay mình, Thẩm Nhất Phi cứ tưởng là Đàm Tú Phương, mở mắt nói:

"Đừng khóc, anh không có ... Như thế nào là cô?"

Thanh âm đột nhiên lạnh xuống dưới, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Phục Tĩnh hai mắt đẫm lệ đang ngồi bên giường.

Phục Tĩnh sụt sịt ủy khuất nói:

"Sáng nay em mới đến. Vừa tới thành phố Giang, nghe nói anh bị thương phải nhập viện. Sao anh lại bị thương nặng như vậy, còn đau không?"

Thẩm Nhất Phi thấy cô ta là bực bội, rút tay về, lạnh lùng:

"Tôi khá tốt, không nhọc lòng đồng chí Phục Tĩnh quan tâm, bộ đội an bài người chiếu cố rồi, cô bận công việc của cô đi."

Phục Tĩnh không biết là không nghe hiểu hắn đang hạ lệnh đuổi khách hay là vẫn là biết mà cố tình làm, cứ ngồi ở một bên không đi, u oán mà trừng mắt nhìn Thẩm Nhất Phi:

"Anh bị thương thành như vậy, người ta làm sao yên tâm được. Anh không cần lo lắng cho công tác của em, đoàn trưởng của em nghe nói anh bị thương, cho em nghỉ phép, để em ở chỗ này an tâm chiếu cố anh."

Con mẹ nó ai lo lắng cho công việc của cô, nghe không hiểu tiếng người đúng không!

Thẩm Nhất Phi cúi mặt, rất thẳng thắn nói:

"Đồng chí Phục Tĩnh, chúng ta không phải thân nhân, không quan hệ, cô không phải bác sĩ hay y tá, tôi không cần cô chiếu cố, cô đi đi."

Phục Tĩnh mặt mũi nhăn lại, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn như sắp khóc:

"Sao anh lại nói như vậy, ai không biết quan hệ của hai ta, anh bây giờ là đang tức giận em bây giờ mới đến đúng không? Trong đoàn có nhiệm vụ nên giờ mới đến được thành phố Giang, anh yên tâm chúng ta kết hôn về sau em sẽ điều lại đây, như vậy chúng ta không cần ở riêng hai xứ."

Thẩm Nhất Phi mặt tái xanh vì tức giận. Hắn cùng nữ đồng chí nói chuyện không nhiều, trước giờ không ngờ Phục Tĩnh là loại người tự quyết định thế này. Hắn tức giận điên lên:

"Đồng chí Phục Tĩnh, hai chúng ta là dì Trâu tác hợp, gặp qua hai lần điều này không sai, bất qua hai chúng ta chưa từng xác định quan hệ yêu đương, tôi cũng đã viết thư cho dì Trâu, hai ta không thích hợp. Cô đừng nói lung tung, bằng không hỏng thanh danh của một cô gái, không tốt!"

Hắn chỉ kém không nói thẳng tôi không thích cô, cô đừng đến dây dưa với tôi.

Xem ra, Thẩm Nhất Phi đã xem nhẹ độ mặt dày của Phục Tĩnh rồi.

Phục Tĩnh mở một đôi mắt mèo con vô tội nhìn hắn, đôi mắt mơ màng đầy nước, giọng nói nhẹ nhàng đến mức có thể véo ra nước:

"Thẩm Nhất Phi, anh nói xem chúng ta nơi nào không thích hợp? Chúng ta đều là thành phần giai cấp vô sản, tuổi xấp xỉ, cùng chí hướng như thế nào không thích hợp? Anh nói đi, em có thể thay đổi."

Cô ta căn bản nói không thông. Thẩm Nhất Phi chỉ về hướng cửa:

"Đi ra ngoài!"

Phục Tĩnh đứng dậy, cầm cái ấm nước trong phòng lên nói:

"Em đi lấy nước cho anh rửa mặt."

Nam nhân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip