ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 264. . Chương 264

Chương 264. Chương 264

Đàm Tú Phương kinh ngạc nhìn anh ấy.

Thẩm Nhất Phi nghiêng người:

"Ngạc nhiên đến như vậy? Trước kia không phải chưa từng đút, đến đây đi."

Đàm Tú Phương đỏ mặt, đẩy anh ấy ra:

"Đừng nháo, Vương Bác vẫn ở bên ngoài."

Thẩm Nhất Phi thuận thế cầm lấy hộp cơm, không nháo nữa, cầm đũa hỏi:

"Ăn cơm chưa?"

"Em ăn rồi."

Thẩm Nhất Phi quan sát một lúc:

"Lại gạt anh!"

Hắn nhét hộp cơm cho Đàm Tú Phương:

"Em ăn trước đi."

"Còn anh?"

"Em ăn không hết dư lại anh ăn."

Mặt Đàm Tú Phương lại đỏ lên, liếc một cái:

"Em đi lấy cái chén."

Bằng không, cứ như vậy không dứt, lăn lộn mãi, ai cũng đừng có nghĩ ăn cơm.

Lần này Thẩm Nhất Phi không nói gì, Đàm Tú Phương cầm một bộ chén đũa trở về, xớt qua phân nửa cơm:

"Ăn đi anh."

Có lẽ là quân nhân dưỡng thành, Thẩm Nhất Phi ăn cơm thực mau, ăn xong đẩy sang một bên. Sau đó, Thẩm Nhất Phi đột ngột hỏi:

"Ai nói cho em?"

Hắn không tin, em ấy trở về là trùng hợp, đặc biệt vào lúc mấu chốt này. Họ đã nói rõ với nhau, cô không giấu giếm nữa:

"Là một cô gái trong thôn, cô ấy ở khu nhà quân nhân, tết thanh minh trở về ... Thực xin lỗi, làm hại anh đau lòng."

Đau lòng sao? Đương nhiên. Hắn vất vả lắm mới trọng sinh trở lại, việc đầu tiên là đi tìm em ấy, hy vọng ngăn được những khổ cực đời trước em ấy gánh chịu, kết quả, nghênh đón hắn là một cái tin dữ. Mà lúc này, nhắc đến chuyện cũ, em ấy so với hắn còn đau lòng, hốc mắt đỏ ứng.

Thẩm Nhất Phi cầm lấy tay em ấy, siết nhẹ, an ủi:

"Không khó chịu, bởi vì tết nguyên tiêu anh đến thành phố Giang, nhận được một nhiệm vụ từ Mao Chính Ủy, đến ở khách sạn, bảo vệ em."

Tất nhiên là có điều tra về em ấy. Không ai biết, khi nhận được tin truyền đến cái tên quen thuộc kia, cảm giác mừng rỡ như điên, giống như lữ nhân đi bộ trong sa mạc sắp chết rồi thấy được ốc đảo, trong nháy mắt sống lại. Buổi tối hôm đó hắn hao hết sức lực toàn thân, khắc chế không ôm lấy em ấy. Nếu không phải Tần Du chạy đến, chỉ sợ lúc đó hắn không nhịn được, hai người nhận nhau.

Đàm Tú Phương ngẩng đầu:

"Anh hẳn là sớm nhận ra em cũng như anh trở về, vì sao anh không nói cho em nghe."

Rõ ràng ba ngày hai ngày chạm mặt, anh ấy giả bộ y như người xa lạ, Đàm Tú Phương nhớ lại còn tức giận không thôi.

Thẩm Nhất Phi xoa xoa đôi tay của em ấy:

"Không phải anh nói, mấy ngày nữa tặng em món quà lớn? Kết quả em thì sao, thấy anh nằm bệnh viện không thèm đến liếc mắt nhìn anh một cái, em là đồ tàn nhẫn!"

Trọng sinh trở về, hắn không phải có thể nắm chắc mười phần thay đổi vận mệnh của mình. Cho nên chuẩn bị chờ chuyện này qua rồi, hắn không còn là phế nhân, khi đó cùng em ấy nói thật. Từ khi tỉnh lại ở bệnh viện, hắn đã chuẩn bị cùng em ấy nhận nhau, kết quả em ấy một lần cũng chưa hề xuất hiện.

Đàm Tú Phương bị lời tố cáo của anh ấy thực áy náy, cúi thấp đầu nhỏ giọng:

"Em là sợ quấy rầy đến anh mà."

Nhắc đến cái này Thẩm Nhất Phi càng thêm tức giận:

"Em bây giờ còn nói hợp tình hợp lý như vậy, muốn đẩy anh cho phục Tĩnh, ai dạy cho em."

Cái này xác thật cô sai, là cô tự mình làm chủ: "Thực xin lỗi, em không ngờ Phục Tĩnh là người như vậy. Đời trước không phải Phục Tĩnh từng đến thăm anh một lần sao?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip