Chương 265. Chương 265
Đàm Tú Phương lo lắng, cô chạy ra ngoài, do dự một chút lại chạy vào trong nói với Thẩm Nhất Phi:
"Anh nghỉ ngơi đi, em đi bộ đội tìm anh trai em, hỏi anh ấy có thấy chị Ngu không, hoặc là chị Ngu có để lại lời gì cho em không? Lúc em đi em có nhờ anh trai chiếu cố chị Ngu."
Thẩm Nhất Phi biết em ấy cùng cô chủ khách sạn này quan hệ khá tốt, không phải chị em mà còn hơn chị em ruột, không phải hắn bị thương hắn phải giúp đỡ đi tìm.
"Được, em đi đi, anh bảo Vương Bác đi trên đường xem, xem có tìm được bóng dáng chị Ngu, có lẽ cô ấy ra ngoài đi dạo phố mua đồ."
Đàm Tú Phương cảm thấy khả năng này khó xảy ra:
"Sẽ không, A Vinh không ở, một mình chị ấy sẽ không đi dạo phố, càng không đi dạo đến trưa cũng không về."
"Đừng nóng vội, đi tìm trước đã đi em, anh đi bộ đội hỏi, nói không chừng lát cô ấy sẽ trở về."
Thẩm Nhất Phi đè lại vai em ấy, trấn an.
Đàm Tú Phương gật đầu:
"Vậy em đi trước."
Cô chạy ra ngoài, mới vừa ra ngoài thì chị chủ quay lại, A Vinh đi sau lưng chị ấy, trong tay chị ấy còn ôm một đứa nhỏ.
Đàm Tú Phương vui vẻ chạy đến trước mặt bọn họ ríu rít:
"Chị Ngu, chị đi đâu vậy? Làm em lo lắng gần chết. Anh rể anh về rồi, chị Ngu mong anh sắp thành hòn vọng phu."
Chị chủ dừng bước chân:
"Lo lắng cái gì đâu, chị ở thành phố Giang lâu hơn em đấy. Nhìn xem có cái gì không tốt đâu?"
A Vinh đứng sau lưng nở nụ cười thật thà.
Đàm Tú Phương cũng mỉm cười với anh ấy, ánh mắt rơi vào đứa trẻ trong tay chị chủ, là một bé nam chừng 7-8 tuổi, trắng nõn sạch sẽ, mặc quần áo vải vóc khá tốt, là trẻ con gia đình giàu có.
"Chị Ngu, đây là?"
Đàm Tú Phương chỉ vào cậu nhóc.
Chị chủ nhếch môi cười:
"Đây là con trai chị gái chị, chị ấy hai năm trước đã qua đời rồi, cha đứa nhỏ lấy mẹ kế, mẹ kế sinh cho nó em trai. Chị sợ thằng bé về sau ở nhà bị bắt nạt cho nên lần này A Vinh về quê, chị nhờ A Vinh đón thằng bé lên đây. Dù sao chị với A Vinh không có con, nuôi thằng bé như con ruột. Bởi vì đón thằng bé nên mới trì hoãn một thời gian."
"Như vậy sao? Mang theo trẻ con đi đường chậm."
Đàm Tú Phương lên tiếng, thấy đứa nhỏ không thân cận với chị chủ, bị chị chủ ôm mà lưng thẳng đứng, vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt phòng bị như con thú nhỏ xâm nhập vào lãnh địa.
Nhận ra ánh mắt của Đàm Tú Phương, chị chủ phiền muộn u sầu giải thích:
"Chị ở thành phố Giang lâu rồi, đã nhiều năm không về quê, đứa nhỏ này không nhận ra chị, cả dì cũng không chịu gọi chị."
Đàm Tú Phương có thể lý giải:
"Không có việc gì, mới vừa gặp mặt, còn chưa có quen thôi, chờ quen thuộc là tốt rồi. Đi thôi, chị ôm đứa nhỏ nặng, đừng đứng ở bên ngoài nữa."
"Ừ, vào đi thôi."
Chị chủ cười tủm tỉm lên bậc thang, A Vinh mở cửa khách sạn.
Bước vào khách sạn, chị chủ nhìn thấy Thẩm Nhất Phi ngồi ở cửa phòng, hơi kinh ngạc:
"Thẩm tiên sinh xuất viện nhanh như vậy?"
Chị chủ lần đó đi bệnh viện tị nạn, cho nên biết chuyện hắn bị thương.
"Ừm, về sau đừng kêu tôi là Thẩm tiên sinh, gọi tên tôi là được rồi."
Thẩm Nhất Phi nhàn nhạt đáp:
"Đúng rồi, cô chủ, lấy cho tôi thêm một phòng, cho Vương Bác ở."
Chị chủ ngẩn ra: "Các người muốn thường trú
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền