Chương 281. Chương 281
Hai nữ công nhân khóc lóc kể lễ khiến Từ Thụy Hương trào nước mắt, thương tâm:
"Phụ nữ chúng ta mệnh thật khổ, kiếp sau đầu thai không bao giờ làm nữ nhân nữa."
"Đúng vậy, chúng ta làm nhiều còn hơn trâu, thức dậy còn sớm hơn gà, ăn còn thảm hơn cám lợn, cuộc sống này vô pháp sống."
"Đúng thế, cũng chẳng có gì khác, chị nhiều lần muốn chết đi cho xong, tồn tại như vậy có ích lợi gì, chồng thì ham ăn biếng làm, còn thích đánh bạc, bên ngoài thua bạc thì về nhà đánh vợ, đòi tiền chị, không có tiền thì lại đánh, cứ sống mãi thế này à?"
"Chị nói em gái này nghe, lúc chị mang thai đứa nhỏ thứ tư, hắn đánh bạc thua về nhà trút giận lên chị, đá vào bụng chị, cứ như vậy đứa nhỏ không còn nữa. Chị hận hắn thấu xương, chị không bao giờ muốn sống với hắn nữa!"
"Có một năm chị bị nhà bọn họ đánh đến ba ngày không bò xuống giường được, gãy xương, nằm ở trên giường, cả nhà bọn họ đều mặc kệ chị, chỉ có con gái lớn lặng lẽ giấu đồ ăn, đút nước, bằng không chị đã chết."
"Đúng vậy, chị cũng vậy đấy."
Từ Thụy Hương nhìn hai người đồng bệnh tương liên với mình, rất là đồng cảm, bản thân cũng rớt nước mắt.
"Ly hôn? Các người định ly hôn?"
Từ Thụy Hương kinh ngạc nhìn họ.
"Đúng vậy, hiện tại đã có luật ly hôn, quy định nữ nhân có thể ly, em gái không biết sao? Chỉ cần chúng ta kiên quyết ly đi thì có thể thôi. Chị không biết cuộc sống về sau có tốt hơn không, nhưng dù sao tốt hơn nhiều so với bị đánh."
"Cái gì mà kiếp sau không kiếp sau! Tính kiếp này trước đi! Chị đã nộp đơn ly hôn với chồng rồi, hắn không đồng ý cũng phải ly, chị làm trâu làm ngựa cho bọn họ mười mấy năm, loại cuộc sống này một ngày cũng không muốn chịu nữa."
"Đúng vậy, chị cùng A Ngọc đã thương lượng với nhau, ly hôn, hai bọn chị đi thuê một căn phòng ở, bên cạnh nhà xưởng, một căn nhà nhỏ thôi, rất rẻ, hai người ở với nhau, có thể chăm sóc lẫn nhau. Dù sao không bao giờ về cái nhà là bị đánh đó nữa!"
Ba người nói chuyện với nhau, lên án nhà chồng, hàn huyên một hồi lâu, thổn thức như tìm được tri âm tri kỷ.
Cuối cùng khi chia tay, hai nữ công nhân đem tiền nhét vào trong tay Từ Thụy Hương, hâm mộ mà nhìn:
"Đó là cháu gái của em phải không? Con bé cho chị mỗi người 500 đồng bảo chị khuyên em. Em là người mệnh khổ như bọn chị, về sau còn nuôi hai đứa nhỏ, tiền này chị không thể lấy, em cầm về làm bộ quần áo cho hai đứa nhỏ đi."
"Sao có thể không biết xấu hổ như vậy được, em không thể lấy."
Từ Thụy Hương nhanh chóng đẩy lui.
Hai nữ công nhân từ chối ngay: "Bảo em cầm thì em cầm đi, bọn chị còn có tiền lương lãnh hằng tháng, em không cần thì đưa cho cháu gái đi. Mà để chị nói, em là may mắn lắm đó, cháu gái kia đối với em không còn gì để nói. Chị lúc nói muốn ly hôn, con trai, con gái đều không hiểu chị, mà cháu gái em vì muốn em nghĩ thoáng ra không tiếc tiền bảo bọn họ đến khuyên em, em đừng cô phụ dụng tâm của con bé. Chúng ta nữ nhân phải nghĩ cho mình nhiều chút. Mà em không vì em thì phải nghĩ cho đứa nhỏ, em xem hai đứa con gái này của em, đáng thương biết bao nhiêu, còn nhỏ bị ngược đã, chờ đến 17,18 tuổi bảo đảm bị chồng em bán đổi lấy tiền cho hắn tiêu, không biết sẽ gả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền