Chương 282. Chương 282
Sáng hôm sau, khi trời còn tối, Đàm Tú Phương đến tiệm cơm thì phát hiện đèn bên trong đã sáng, từng đợt ánh sáng phát ra.
Cô mở cửa phát hiện ba mẹ con Từ Thụy Hương đã dậy và bận rộn trong cửa hàng.
"Dì Thụy Hương, sao không ngủ thêm một lát nữa?"
Đàm Tú Phương hỏi.
Từ Thụy Hương cười đáp:
"Ngủ không được nên nấu một ít cháo, dì nấu ba chén gạo, con xem đủ không?"
"Không đủ, thêm hai chén gạo đi."
Đàm Tú Phương vừa đẩy xe đẩy tay chất đầy rau vừa nói, tay chân lanh lẹ chất đồ ăn lên bàn.
Thấy vậy, Từ Thụy Hương vội cùng Chiêu Đệ sang hỗ trợ, ba người cùng nhau dỡ đồ ăn xuống. Đàm Tú Phương đẩy xe đẩy sang một bên cho gọn gàng, lúc này mới bắt đầu làm việc.
Sáng nay, nhờ có sự giúp đỡ của mẹ con Từ Thụy Hương, Đàm Tú Phương nhẹ việc hơn nhiều, không cần phải luống cuống tay chân.
Đừng nhìn Chiêu Đệ và Lai Đệ còn nhỏ tuổi, là con gái nông thôn, chưa cao bằng bệ bếp đã phải giẫm lên ghế mà nấu cơm, giúp đỡ chút là chuyện bình thường, làm thành thói quen. Có lẽ vì từ nhỏ sinh hoạt không được tốt, cho nên hai người cực kỳ mẫn cảm, đi theo bận lên bận xuống, không có một khắc nhàn rỗi, e sợ Đàm Tú Phương ghét bỏ bọn họ, đuổi ba mẹ con đi.
Đàm Tú Phương đều thấy hết trong mắt, không lên tiếng. Con cái nhà nghèo sớm đảm đương, dì Thụy Hương một mình nuôi nấng hai đứa nhỏ cực kỳ vất vả, bọn họ giúp đỡ làm chút chuyện, cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho dì Thụy Hương, tích góp tiền thì cuộc sống bọn họ mới có thể càng ngày càng tốt.
Đàm Tú Phương thầm nghĩ, chờ thêm vài ngày nữa, cửa hàng giao lại cho dì Thụy Hương, không thiếu việc cần hai đứa nhỏ hỗ trợ, coi như bọn họ từ từ thích ứng đi, không đến mức cô đi rồi luống cuống tay chân. Cơ mà hai đứa nhỏ còn nhỏ, nên đưa đi trường học vẫn hơn. Việc này chờ khi ba mẹ con yên ổn, trong tay tích góp chút tiền lại bàn sau.
Bận rộn đến hơn một giờ chiều, cuối cùng cũng kết thúc công việc trong ngày, hai người mới có thời gian nói chuyện với nhau.
Từ Thụy Hương lo lắng nhéo quần áo, nói ra quyết định của mình:
"Tú Phương, dì đã quyết định rồi, dì cùng cha đứa nhỏ ly hôn, ba mẹ con ở lại thành phố Giang. Lưu lại ba mẹ con còn đường sống, trở về nói không chừng ngày nào đó bị hắn đánh chết. Dì không sinh ra được con trai, nhà bọn họ không thể nào dung dì và hai đứa nhỏ."
Đàm Tú Phương rất hài lòng vì Từ Thụy Hương đã đi đến bước này, nhẹ nhàng bắt lấy tay dì ấy:
"Dì Thụy Hương à, tin tưởng con, cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt."
"Ừ, chỉ cần con chịu thu lưu ba mẹ con, ba mẹ con dì không trở về nữa."
"Cái gì mà thu lưu với không thu lưu đâu, hôm nay dì đã thấy rồi, trong tiệm kinh doanh không tệ, kiếm cơm cho ba mẹ con không thành vấn đề. Dì Thụy Hương, con sẽ dạy dì tính sổ sách, ngày mai đi chợ mua thức ăn, chờ quen thuộc con không đến nữa, cửa hàng này giao lại cho dì. Lương thực bên trong đều là năm trước con mua, còn rẻ, cũng theo giá trước kia chuyển cho dì, chờ dì kiếm tiền, trả tiền lương thực cho con, mặc khác nồi gáo chậu gì đó dù gì con không cần liền tặng cho dì đi, tiền thuê mỗi tháng giao một lần, tháng nay con đã đóng, tháng sau tới dì."
Từ Thụy Hương nhanh chóng xua tay: "Tú Phương, không cần, con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền