ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 287. . Chương 287

Chương 287. Chương 287

Phan Thấm Văn lôi kéo Đàm Tú Phương:

"Đi vào cùng mẹ lấy chút đồ chiêu đãi khách."

Đàm Tú Phương hiểu là muốn dời cô đi chỗ khác tiện cho mấy nam nhân đơn độc nói chuyện với nhau. Nhìn thoáng qua Thẩm Nhất Phi, Thẩm Nhất Phi lại lần nữa ném cho cô cái ánh mắt yên tâm. Sau đó Đàm Tú Phương mới đứng dậy theo mẹ vào trong phòng.

Phan Thấm Văn lấy khay đặt một ít hạt dưa và kẹo, không vội mang ra ngoài mà lôi kéo Đàm Tú Phương hỏi:

"Con với Nhất Phi là chuyện từ khi nào? Sao con không nói với mẹ?"

Kỳ thực lần đó khi Thẩm Nhất Phi bị thương, Phan Thấm Văn đã nhìn ra manh mối, trong nhà cô cũng là người đầu tiên biết được. Cho nên lần này nghe tin Thẩm Nhất Phi đến nhà mặc dù có chút ngoài ý muốn nhưng không giống ông chồng khiếp sợ quá mức.

"Mới gần đây thôi mẹ."

Đàm Tú Phương tránh nặng tìm nhẹ nói, cô cùng Phan Thấm Văn thân thiết, song xét đến cùng nhận thân lúc này cô đã 19 tuổi, nhiều năm không cùng nhau sinh hoạt, không được thân mật khắng khít được như những cặp mẹ con khác, không có gì giấu nhau, đặc biệt là đặc thù mối quan hệ của cô vào Thẩm Nhất Phi và cả vấn đề bí mật của hai người cô càng không thể tỉ mỉ mà nói.

May mắn thay, Phan Thấm Văn là người mẹ thấu hiểu và khai sáng. Bản thân Phan Thấm Văn không có truy cứu hai người trẻ tuổi đến với nhau như thế nào, cô chỉ muốn xác nhận một điều:

"Thẩm Nhất Phi đối xử với con có tốt không?"

"Tốt lắm, mẹ đừng lo lắng, anh ấy nhất định sẽ không bắt nạt con đâu."

Đàm Tú Phương nắm lấy tay Phan Thấm Văn, thẹn thùng. Hai người cô và Thẩm Nhất Phi nương tựa lẫn nhau mười mấy năm, phần cảm tình này không thể dễ dàng dao động được, nhất là khi cả hai đều thuộc tuýp người hoài cổ.

Phan Thấm Văn nhìn đứa con gái yêu kiều nháy mắt trưởng thành, sắp gả chồng. Nhân sinh của con gái, bọn họ vắng mặt 15 năm, gần nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, bọn họ chưa tẫn hết trách nhiệm của bậc làm cha làm mẹ, cho nên bọn họ không có cách nào nghi ngờ lựa chọn của con gái. Cũng may ánh mắt con gái không tệ, tìm một người hiểu tận được gốc rễ, cũng làm cha mẹ hơi chút yên tâm.

"Vậy thì tốt rồi, đứa nhỏ Thẩm Nhất Phi này là do mẹ nhìn thằng bé lớn lên, là người đáng thương, từ năm mười tuổi đã mất cha mẹ, đi theo chúng ta đánh giặc chưa từng kêu khổ. Nhưng là, cho dù những chú dì đối xử với thằng bé không tệ thì cũng không cách nào như cha như mẹ, bù đắp khuyết điểm trong lòng của thằng bé. Con là người chịu khổ, mẹ không nhắc lại. Hai con tuổi thơ trải qua nhiều trắc trở, thật vất vả đến với nhau, về sau phải thông cảm, nâng đỡ lẫn nhau, cùng chung hoạn nạn, sống thật tốt. Mặc kệ chuyện gì đều phải thương lượng với nhau."

Đàm Tú Phương kinh ngạc nhìn nàng: "Mẹ..."

Phan Thấm Văn biết con gái đang suy nghĩ liền trêu chọc:

"Như thế nào? Mẹ không làm khó dễ các con, làm những chiêu mà hai con chuẩn bị không có tác dụng."

"Mẹ ạ, con không có ý đó, con chỉ không ngờ mẹ chấp nhận nhanh như vậy thôi."

Hơn nữa mẹ còn ôn nhu, còn nói rất nhiều đạo lý với cô, làm cô ngoài ý muốn vô cùng.

Phan Thấm Văn cười tủm tỉm:

"Mẹ tiếp nhận nhanh, cha con không nhanh vậy đâu, hắn khẳng định sẽ tính sổ với Thẩm Nhất Phi."

Câu nói này khiến Đàm Tú Phương lo lắng, cô cầm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip