ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 288. Chương 288

Chương 288

Tới khách sạn, chị chủ vẫn chưa ngủ, ngồi ở sảnh khách sạn dạy Tiểu Duy đọc tam tự kinh, côn trùng kêu vang cùng tiếng ếch hòa với tiếng trẻ con lanh lảnh đọc sách, hơi có hương vị cổ xưa. Đáng tiếc ý tốt cảnh đẹp bị con ma men Thẩm Nhất Phi làm hỏng mất.

Nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, chị chủ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Đàm Tú Phương đi vào cùng Thẩm Nhất Phi, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng nhét sách cho Tiểu Duy tự đọc, cô đi sang nhìn hai người:

"Có chuyện gì vậy? Sao uống nhiều vậy?"

"Tôi, tôi hạnh phúc ..."

Thẩm Nhất Phi say khướt, còn không quên trả lời chị chủ.

Chị chủ bị chọc cười che miệng:

"Chuyện gì mà hạnh phúc."

Thẩm Nhất Phi dựa vào Đàm Tú Phương, ngón tay quơ quào:

"Tôi chuẩn bị cưới vợ, tôi chuẩn bị có gia đình, đây là vợ của tôi, đẹp không?"

Ánh mắt ngạc nhiên của chị chủ rơi vào người Đàm Tú Phương, mang theo ý trêu chọc:

"Đẹp, nhìn thật xinh đẹp."

Được khen, Thẩm Nhất Phi càng hưng phấn:

"Đó là, vợ, vợ của tôi đẹp nhất trên đời."

Đàm Tú Phương không cần ngẩng đầu cũng biết chị chủ đang cười đến đau cả hông. Thẩm Nhất Phi con ma men hại người. Cô cúi đầu:

"Chị Ngu, em dìu hắn vào trong."

Chị chủ biết là em ấy thẹn thùng, không trêu nữa, cười cười:

"Được, chị bảo anh rể em nấu chút nước ấm, lau mặt cho hắn."

"Vất vả anh rể."

Đàm Tú Phương cảm ơn, đỡ Thẩm Nhất Phi ném lên trên giường, mệt muốn xỉu, một thân mồ hôi, nghỉ ngơi hai phút nghiêng đầu nhìn lồng ngực cường tráng của Thẩm Nhất Phi, vừa ngượng vừa hâm mộ:

"Anh xem không béo mà sao nặng vậy?"

"Tú Phương, vợ ơi ..."

Thẩm Nhất Phi say rượu rất không yên phận, đặc biệt dính người, nắm lấy tay Đàm Tú Phương không buông, đưa lên miệng hôn một cái:

"Em đừng đi mà, hôm nay anh thật vui, em có vui không?"

"Em cũng rất vui, mau ngủ đi, anh say rồi."

Nhìn thấy anh ấy đầm đìa mồ hôi, Đàm Tú Phương cởi hai cúc áo cho anh ấy.

Thẩm Nhất Phi nắm lấy tay cô kéo xuống giường:

"Em ngủ với anh."

"Đừng có nháo, anh ngủ đi, em đi xem nước sôi đã có chưa? Anh xem anh một thân mồ hôi."

Đàm Tú Phương ném hắn ra.

Nhưng Thẩm Nhất Phi không cho, túm lấy tay cô, giương đôi mắt đỏ bừng:

"Vợ, đừng đi mà, anh bị thương do đỡ đạn cho anh em mà, anh sợ hãi."

Đàm Tú Phương nghiêm trọng hoài nghi hắn là nhân cơ hội chơi lưu manh, sống đến tận hai đời rồi, thiệt tình, đáng tiếc giờ không có máy ghi âm, bằng không ghi lại, chờ hắn tỉnh lại để hắn xem xem mình uống say là cái đức hạnh gì.

"11 nhân 11 bao nhiêu."

Thẩm Nhất Phi gãi gãi đầu, cảm giác khó khăn qua:

"Bằng, bằng ... bao nhiêu?"

"Anh từ từ nghĩ đi, chờ anh nghĩ ra đáp án em liền trở về."

Không ngờ, Thẩm Nhất Phi tin là thật:

"Được, anh lập tức, lập tức nhớ ra, em phải về sớm một chút, anh chờ em ..."

Haizz, đúng là uống say thật rồi, bằng không sao mà lừa anh ấy dễ dàng như vậy.

Đàm Tú Phương thừa dịp con ma men bị lừa nhanh đi ra ngoài.

Nước còn chưa sôi, chị chủ cầm ra lọ mật ong:

"Chị nghe nói mật ong giải rượu, chờ lát nữa nấu nước sôi, em pha cho hắn một ly."

Đàm Tú Phương nhận lấy mật:

"Vâng, cảm ơn chị Ngu."

"Khách khí cái gì, việc nhỏ mà thôi."

Cô quay đầu:

"Tiểu Duy đâu? Sao em không thấy?"

"Anh rể của em đưa đi tắm rồi. Nó bảo nó là con trai, không cho chị tắm cho hắn."

Nhắc đến đứa nhỏ, gương mặt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip