Chương 55. Chương 55
Đối lập với sự hưng phấn của thôn dân, ở Chu gia tương đối yên tĩnh hơn nhiều, thậm chí có vẻ có chút áp lực. Bởi vì một sự kiện lớn đã xảy ra ở Chu Gia thôn: Chu Gia Thành muốn ly hôn với Đàm Tú Phương!
Nguyên nhân sao, cũng bởi vì ở nơi lạc hậu thôn quê chuyện mới mẻ quá ít, nhà ai có một hai con gà bị trộm còn nói tận hai ba ngày huống chi là sự kiện ly hôn lớn đến thế kia. Đặc biệt, vợ chồng Chu Đại Toàn bán con dâu không thành biến thành bán chính con gái mình. Sau khi biết tin, thôn dân chẳng có biểu hiện nào là ngạc nhiên cả. Bởi vì mọi người từ các phương thức khác nhau đều đã biết chuyện tốt hai vợ chồng Chu Đại Toàn và Lưu Thải Vân đã làm cả rồi. Gặp qua người ác độc chưa từng thấy người ác độc nhường này. Để con trai vứt bỏ được vợ ở nông thôn mà đem con dâu đi bán. Cũng là con bé Đàm Tú Phương vận khí tốt, ở hiền gặp lành, ông trời phù hộ, bằng không hiện tại đã thảm còn thảm hơn nữa. Mọi người nghị luận sôi nổi, câu nào cũng không rời khỏi Chu gia.
Bởi vì Tôn Bất Thừa đề nghị, việc ly hôn cần phải mời một vị trưởng lão đức cao vọng trọng trong thôn đến, lại mời thêm đội trưởng của Chu gia thôn đến đây chứng kiến, đồng thời là ba chiến hữu của Chu Gia Thành đến nhà hôm nay, ký tên ở hiệp nghị ly hôn. Mỗi bên đại diện cho người trong thôn, người của nhà nước, và người của tổ chức mà Chu Gia Thành đang công tác.
Chu Gia Thành nghe xong rất rất không vui. Trong suy nghĩ của hắn, ly hôn chung quy chả phải chuyện gì tốt, cho dù là hắn muốn ly hắn cũng không muốn đem cái chuyện này ghi lại trong hồ sơ, đi theo hắn cả đời. Kế hoạch ban đầu của hắn là về nhà nói chuyện, viết vào một tờ giấy, rồi để Đàm Tú Phương ấn cái dấu tay vào đó. Rốt cuộc hiện tại đất nước chưa hoàn thiện, các cấp chính quyền còn chưa đầy đủ, rất nhiều người ly hôn là viết một phong thơ báo tin là được rồi. Vậy mà Tôn Bất Thừa phải làm nghiêm túc như vậy, hắn lại càng không dám làm trái ý. Càng quan trọng hơn là không tìm được lý do để mà phản đối. Chỉ có thể nhìn Tôn Bất Thừa yêu cầu Chu Đại Toàn đi thỉnh trưởng bối lại đây, rồi lại bảo Từ Trung Quốc mời Đường Đại Sơn đến đây. Ngoài ra, phải tìm được hai người biết đọc, biết viết trong làng. Vào thời kỳ đầu lập nước, người biết chữ cực ít, rất nhiều cán bộ còn chưa có quen với mặt chữ huống chi là thôn dân bình thường.
Tôn Bất Thừa là một người ngoại lai không biết tình hình của thôn dân, hắn đem việc này giao cho Lưu Thải Vân. Lưu Thải Vân cảm thấy cái liền trường này không hướng về phía con trai mình, vậy mà hướng về phía con nhỏ Đàm Tú Phương chết tiệt kia, cực kỳ không vui, xụ mặt không hé răng. Đứng xem cho đến nay Đàm Tú Phương nhìn tình hình, cô chủ động nói:
"Liền trưởng Tôn, tôi biết ai biết chữ, để tôi đi thôi!"
Tôn Bất Thừa nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô gái, gương mặt phờ phạc:
"Em gái chắc chứ? Em đi ra ngoài chỉ sợ rất nhiều người sẽ tìm em hỏi thăm tin tức, chọc vào miệng vết thương của em."
Đàm Tú Phương ngạc nhiên liếc nhìn Tôn Bất Thừa. Cô không ngờ tới người đàn ông thoạt nhìn thô kệch thực tế là người ôn nhu, tinh tế cực kỳ biết cách săn sóc người khác như thế này. Cô gật đầu khẳng định: "Đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền