Chương 56. Chương 56
Khi tất cả mọi người đến nơi, bắt đầu chính thức lập hiệp nghị ly hôn.
Hiện tại chưa có cơ quan nhà nước nào chuyên quản việc ly hôn, ngay cả luật hôn nhân cũng chỉ đang được soạn thảo. Không có ai có kinh nghiệm.
Chu Bác lúc còn trẻ từng viết qua hưu thư. Nhưng hiện tại là xã hội mới, nam nữ bình đẳng, không thể viết y như hưu thư được.
Cuối cùng, mọi người tổng kết, soạn thảo ra một số nội dung đơn giản: Chu Gia Thành và Đàm Tú Phương hôm nay tự nguyện ly hôn, về sau nam cưới nữ gả không liên quan với nhau. Ly hôn sau, Đàm Tú Phương có thể tiếp tục sống trong nhà họ Chu, Chu gia không được cưỡng bách người tái giá hoặc là đuổi người đi, ngược đãi Đàm Tú Phương.
Tiếp theo là ngày tháng và chữ ký, Chu Gia Thành ký trước, còn Đàm Tú Phương không biết chữ nên lăn dấu tay. Ba nhân chứng cũng ấn dấu tay.
Thỏa thuận này có ba bản, Đàm Tú Phương và Chu Gia Thành mỗi người giữ một bản. Dư lại một cái giữ lại ở trong thôn làm chứng cứ.
Khang Đại Giang đưa tờ giấy thỏa thuận ly hôn cho Đàm Tú Phương, điều này có nghĩa là cô từ nay tự do, không liên quan gì đến nhà họ Chu!
Hít một hơi thật sâu, Đàm Tú Phương gấp tờ giấy lại thành một mảnh nhỏ, nhét vào trong túi. Về sau trời cao biển rộng, Đàm Tú Phương cô đến đây!
Nếu không có họ, cô cả tờ giấy này cũng không có.
Miệng nói ly hôn thì dễ, nếu cô vẫn như đời trước ở trong nông thôn, thì ly hôn tự nhiên là ly, Chu Gia Thành tuyệt không phản ứng cô.
Vấn đề là cô muốn vào thành, muốn tìm cha mẹ, về sau rất có thể gặp lại Chu Gia Thành. Nhà họ Chu mà biết danh tính của cha mẹ ruột của cô, thật khó để nói liệu cái gia đình ích kỷ này có tìm tới, rồi không ngừng loạn nhận thân để dán lên kiếm chút lợi lộc hay không.
Tờ giấy này cô phải giữ thật kỹ, đề phòng chuyện đó xảy ra.
Đàm Tú Phương cúi đầu chào ba người Tôn Bất Thừa Thành, Khang Đại Giang, Chu Bác và Tam Thúc Công:
"Phiền toái các vị rồi."
Khang Đại Giang rất có cảm tình với Đàm Tú Phương, dù sao đây là việc tư của người khác, hắn không tiện can thiệp vào. Cuối cùng chỉ ném lại một câu rời đi:
"Tú Phương này, đều là bà con xóm giềng, về sau có khó khăn tới tìm chú."
"Cảm ơn chú Khang."
Đàm Tú Phương cảm kích từ tận đáy lòng.
Sau khi chú Khang đi rồi, Chu Bác sờ sờ cái mũi:
"Tôi cũng về đây!"
Hắn cũng họ Chu, và hầu như tất cả những người trong Chu gia thôn đều có quan hệ họ hàng, cho nên không nên nói quá nhiều.
Cuối cùng chỉ còn lại có Tam Thúc Công, không biết là chân thành hay giả ý để giữ mặt mũi, nói một câu mới rời đi:
"Sau này đối xử tốt với Tú Phương, là cháu có lỗi với Tú Phương."
Chu Gia Thành vội vàng gật đầu.
Sau khi đưa tiễn ông cụ đi rồi, Chu Gia Thành tiếp đón Tôn Bất Thừa:
"Liền trường, Trung Quốc, Tiểu La, hôm nay vất vả mọi người, chúng ta trước từng nói trở về quê nhà không say không về, mọi người ở đây đợi trong chốc lát, tôi nhờ cha đi mua một bình rượu cao lương về."
Tôn Bất Thừa một ngụm cự tuyệt ngay lập tức:
"Lần sau đi, cậu hiện tại có thương tích, không thể uống, không tận hứng. Chờ cậu khỏe lại rồi hẵng nói."
Nói thì nói vậy, mọi người ai nấy đều biết đây là cái cớ mà thôi, cái gọi là lần sau sẽ là không bao giờ.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền