Chương 60. Chương 60
Đàm Tú Phương giơ dao lên:
"Đây lại đây, căng cái cổ lại đây thử xem tôi có dám hay không? Dù sao tôi cùng chồng đã ly hôn, không có nhà mẹ đẻ để về, đành phải mặt dày mày dạn mà lưu lại nhà chồng, mỗi ngày bị mẹ chồng, cô em chồng mắng chửi, cuộc sống này còn cái gì quá mức nữa đâu, còn không bằng chết quách đi cho xong chuyện."
Mặt sau con dao làm bếp ánh lên tia sáng lạnh lẽo, dưới ánh mặt trời khúc xạ rất chói mắt, nghe giọng điệu thăng trầm tuyệt vọng, trái tim cô con gái cả họ Hoàng run lên, lùi lại hai bước:
"Đồ đàn bà điên!"
Đàm Tú Phương đóng sầm cửa lại trước mặt cô ta! Ha ha không điên làm sao mà trấn được các người.
Cài then chốt vào, mặc kệ những lời mắng nhiếc của Hoàng gia bên ngoài, Đàm Tú Phương quay vào nhà giết gà nhổ lông, bận cả một tiếng đồng hồ mới hầm xong canh gà. Chỉ có canh gà thôi sao mà đủ, cô tìm cái rìu chẻ củi, vào ngăn tủ đập liên tục.
Tủ gỗ không dày, chém vài nhát thì to ra một lỗ thủng thiệt to. Đàm Tú Phương dùng dao cắt bỏ gai xung quanh, duỗi tay vào bắt lấy nắm gạo, nấu cơm.
Chờ cơm nước nấu xong xuôi, bên ngoài không còn tiếng mắng mỏ nữa, Đàm Tú Phương bước tới cửa nhìn qua khe cửa, bên ngoài trống không, không có ai. Xem ra, nhà họ Hoàng mệt nên tan đi rồi, cuối cùng lỗ tai thanh tịnh, an lành ăn được bữa cơm.
Giữa trưa ăn canh gà, cơm. Buổi tối cô muốn ăn cái gì đó mới mẻ chút cho đỡ ngấy, đổi lại ăn màn thầu hấp với thịt gà kho tàu. Cô đủ thời gian không tiếc củi lửa, nấu tận hơn 1 giờ đồng hồ, hầm con gà mái nuôi ba năm mềm thiệt mềm. Đàm Tú Phương với cái nồi thịt gà này ăn được tận ba cái màn thầu lớn, ăn đến bụng căng tròn, vòng quanh sân mười mấy vòng mới tiêu thực.
Sau một ngày thoải mái ăn ngủ tùy thích, Đàm Tú Phương bắt đầu chuẩn bị lên đường. Điều quan trọng nhất là những gì mang theo bên mình. Cô chẳng có cái gì cho ra hồn, tỷ như quần áo đều vá chằng vá chịt cũ nát vô cùng. Hơn nữa cũng chỉ có ba bộ, một cái tay nải là được rồi.
Dư lại muốn mang đi mà mang không được tỷ như gà cùng heo, còn có lương thực trong nhà. Đàm Tú Phương đã nghĩ đến việc bán gia súc và lương thực đi, cơ mà cô không có xe, không mang đi được xa, nếu bán ở gần đây sẽ bị người phát hiện. Đừng có mà thấy có vẻ mấy anh em họ Chu nháo với Chu Đại Toàn rồi, chứ mà cô đem đồ vật Chu gia ra ngoài bán thì những người này là người đầu tiên nhảy ra không đồng ý.
Vì vậy, nếu mà cô không muốn tạo thêm phiền toái, mấy thứ này không thể động. Đàm Tú Phương suy nghĩ một chút, thôi ăn đi, ăn bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, còn dư lại thì châm lửa đốt sạch, cô không thể mang đi, cũng không để tiện nghi cho người họ Chu.
Sau khi hạ quyết tâm, Đàm Tú Phương mở rộng bụng ăn uống thả cửa, mỗi ngày ăn hai con gà, ăn gạo trắng, cô cố gắng ăn toàn bộ mọi thứ càng nhiều càng tốt. Ăn ngon ngủ khỏe hai ngày, đến đêm thứ hai, Đàm Tú Phương đem toàn bộ bột mì còn lại làm thành bánh bột ngô, dùng giấy dầu bao lại, để dành mang theo trên đường ăn.
Sau đó, cô đầu đội mũ cùng với bộ quần áo nam lần trước lấy cớ may cho Chu Gia Thành kia lên người, trên mặt, trên cổ bôi thêm một ít khói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền