ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 61. . Chương 61

Chương 61. Chương 61

Đàm Tú Phương không hề biết rằng những chuyện râu ria khi cô rời khỏi Chu gia thôn. Dưới đêm đen đầy sao, nhìn chằm chằm về phía trước, các cơn gió lạnh ảm đạm, một mình bước đi. Dọc đường đi không hề có ánh đèn chỉ có ánh sáng từ sao trời mờ ảo le lói, nơi nơi một mảnh đen nhánh, lạnh buốt, vô hình tạo ra bầu không khí như trong phim kinh dị đời sau. Đàm Tú Phương kiếp trước không tin vào ma quỷ thánh thần, thẳng đến khi sống lại, mới cảm thấy thế giới này vô cùng rộng lớn, đâu đâu những điều kỳ diệu, nghĩ như vậy đi trong đêm tự nhiên có chút sợ hãi. Nhưng ở nơi hoang vu, thời tiết lạnh cóng, cô không thể dừng lại, cũng không dám dừng lại, chỉ có thể sải bước đi về phía trước.

Đời này Đàm Tú Phương chưa bao giờ đến thành phố, ngay cả trấn trên cũng chưa từng đi qua, tất nhiên không hề biết đường đi. Đời sau trên ba mươi tuổi mới lần đầu tiên đi lên huyện thành, hết thảy không giống với bây giờ, kinh nghiệm kiếp trước cũng không thể dùng được ở thời điểm này. Cô chỉ nhớ rõ một điều là phương hướng đi đến huyện thành, một đường hướng Bắc. May là đêm nay bầu trời có sao, căn cứ ngôi sao cứ đi là được, khả năng là đi đường vòng, chỉ cần phương hướng xác định được là có thể đến được huyện thành, song sẽ mất nhiều thời gian hơn chút. Sau hai ngày nghỉ ngơi dưỡng sức, Đàm Tú Phương tinh thần rất tốt, đi nhanh vô cùng, đi tìm một chỗ nào chắn gió dừng lại uống miếng nước, gặm hai miếng bánh bột ngô, nghỉ một chút lại tiếp tục. Từ nửa đêm đến rạng sáng, sáng sớm đầu đông, thời tiết lạnh giá, cô chẳng những không cảm thấy lạnh, còn ra một người mồ hôi.

Khi đang đi, Đàm Tú Phương nhìn thấy trước mặt mình có một chiếc xe bò đang kéo củi, còn có một ông già tóc hoa râm khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi đang đẩy xe bò từ phía sau. Đầu đội một cái mũ rơm rách rưới, bởi vì phía trước là sườn dốc, ông ấy chống ở trên xe dùng sức đẩy xe, thở hổn hển:

"Này, dùng sức dùng sức, mau qua hết chỗ này là ổn thôi."

Con dốc này tuy không rung lắc lắm nhưng với ông cụ và con bò già thật cố hết sức. Đàm Tú Phương bước nhanh tới giúp ông lão đẩy xe bò lên dốc. Hai người dùng sức mới cùng con bò leo lên được bên trên.

Ông cụ thở hổn hển, trầm tĩnh lại vài giây, sau đó quay đầu nhìn về phía Đàm Tú Phương:

"Nhóc con, hôm nay cám ơn cháu, haiz thân này già rồi, không còn dùng được, lúc lão còn trẻ cái dốc đứng hơn còn thoải mái mà đẩy lên dễ dàng."

Đàm Tú Phương nghe vậy, phát hiện ông cụ là người bán củi, hằng năm đốn củi đưa vào thành bán, vậy mục tiêu hôm nay chắc là đi đến huyện thành. Đàm Tú Phương thực vui vẻ, có người đi cùng cô không cần lo lắng không tìm thấy đường rồi. Vì vậy cô cười cười trấn an:

"Ông nói đùa, mấy trăm cân củi này không hề nhẹ."

Nghe thấy giọng nói của cô, ông cụ sững sờ một lúc:

"Hóa ra là một cô gái, ăn mặc như một thằng nhóc."

Đàm Tú Phương mỉm cười bình tĩnh, nửa thật nửa đùa:

"Đúng vậy, cháu đi huyện thành tìm chồng, hắn thời trẻ bị bắt tráng đinh, sau đó gia nhập vào giải phóng quân, đánh điện trở về, bảo cháu vào thành đoàn tụ."

Ông cụ gật đầu:

"Tốt rồi, cháu cũng hết khổ, về sau là ngày lành. Vừa lúc tiện đường cùng nhau đi."

Hai người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, ông cụ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip