ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 62. . Chương 62

Chương 62. Chương 62

Chỉ có thể nói gia đình này thật là xui xẻo, gặp phải bọn cướp ở ga xe lửa. Tuy nhiên, điều này cũng nhắc nhở Đàm Tú Phương rằng giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cướp bóc trắng trợn, có thể thấy thế đạo hiện tại không quá thái bình đâu, cô cần phải cẩn thận hơn nữa. Như đánh lên tinh thần, đứng ở chỗ chắn được gió để mắt đến tình hình xung quanh. Có lẽ vì vụ cướp vừa rồi xảy ra nên ga tàu hỏa thêm vài quân nhân cầm súng gỗ đứng gác, đúng là làm người ta an tâm hơn rất nhiều.

Đàm Tú Phương ôm chặt tay nải, toàn thân cô đáng giá nhất là ba cái đồng bạc, cô nhét ở bên trong quần áo, tay nải cô chỉ làm bộ, mà dù gì cũng có hai bộ quần áo để cô thay đổi, còn có bánh bột ngô linh tinh. Cô bây giờ rất nghèo, tiết kiệm hết mức có thể.

Rõ ràng, Đàm Tú Phương không phải là người duy nhất nghĩ như vậy. Một người phụ nữ bên cạnh đưa ánh mắt lo lắng nhìn quân nhân bên kia, bắt đầu mở miệng bát quái:

"Nghe nói người bị thương là bộ đội, về quê thăm người nhà, chân hình như là về nhà bị thương, hắn lại đây có chống nạng, là cha hắn đỡ hắn đi lên đi xuống."

Một người nam nhân tiếp lời:

"Có chuyện như vậy đấy, lúc đó tôi đứng phía sau bọn họ, nghe em gái hắn nói là bác sĩ trong thành lợi hại, ở nông thôn chữa mãi vết thương không tốt, vào thành ở bệnh viện hai hôm tốt hơn nhiều rồi, hôm nay đã có thể chống nạng miễn cưỡng đi được vài bước."

Đàm Tú Phương càng nghe càng thấy kỳ quái, quân nhân, trở về thăm nhà, chân bị thương, còn có cha mẹ, em gái ... Sao lại giống một nhà Chu Đại Toàn thế nhỉ.

Đàm Tú Phương nhanh chóng hỏi người đàn ông:

"Anh trai này, anh biết gia đình đó họ gì không?"

Người đàn ông liếc nhìn cô, nhìn thấy bộ trang phục kỳ lạ cùng khuôn mặt đen sạm của cô, không khỏi liếc nhìn nhiều thêm một cái rồi lắc đầu:

"Không biết, tổng cộng có năm người, cha mẹ hai anh em còn mang theo một đứa nhỏ. Em gái, em quen biết hả?"

Đàm Tú Phương nhanh chóng lắc đầu:

"Không quen biết, em là tò mò thôi à, không biết sao bọ cướp để mắt đến bọn họ, chẳng lẽ bọn họ ăn mặc đặc biệt giống người có tiền?"

Cả nhà Chu Đại Toàn tới huyện thành, Chu Gia Thành lo lắng thầy thuốc ở quê y thuật không tốt, sợ chân lưu lại di chứng nên đã đến bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ nói không nghiêm trọng, chỉ là do điều dưỡng chăm sóc không kỹ, vết thương có phần sưng tấy nên cần được nghỉ ngơi hai ngày, truyền dịch để điều trị. Lúc này, penicilin quý như vàng, Chu Gia Thành chút thương thế này không có khả năng được dùng, mà cũng không tiêu tiền dùng nổi phải thay thế các loại thuốc khác, thấy hiệu quả không nhanh được vậy nên trì hoãn hai ngày. Tuy nhiên, hiệu quả này tốt hơn nhiều so với trung y của thầy thuốc dưới quê, chẳng những tiêu viêm, miệng vết thương cũng khép lại, có thể chống nạng đi được hai ba bước.

Thế là cả nhà vội vã ra ga tàu mua vé. Xe lửa giữa trưa mới đến được, bọn họ ngồi một bên cùng người xung quanh tán gẫu giết thời gian, Lưu Thải Vân đặc biệt tích cực, xum xoe với một người phụ nữ trung niên bên cạnh: "Con trai có tiền đồ, mang cả nhà vào thành thêm kiến thức. Chân con trai tôi bị thương cả nhà chúng tôi không yên tâm nên nghĩ đi theo chiếu cố hắn. Nhà tôi a, lão đại mất rồi, tôi chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip