Chương 66. Chương 66
Đàm Tú Phương đi bộ lâu, vừa mệt vừa khát nên phải xin một chén nước giếng để uống. Cô không dám mua gì để ăn vì cô chỉ có ba đồng bạc, đổi ở ngân hàng tiền giấy chỉ đổi được 100 tệ, nhưng giá cả càng tăng cao, 100 tệ không thể nào đủ tiêu.
Chợ đen có thể đổi được nhiều tiền hơn, vấn đề là người qua lại quá phức tạp, loại người nào cũng có, một mình cô không dám mạo hiểm.
Giờ cô không tìm được công việc, đêm nay không chừng phải lưu lạc đầu đường xó chợ.
Đàm Tú Phương đi hướng về quân doanh, cô nghĩ kỹ rồi lỡ tìm không được việc cô liền ở bên ngoài bộ đội tìm đại chỗ nào chắp vá một đêm, như vậy ít nhất không cần lo lắng gặp phải người xấu, ngày mai lại tiếp tục đi tìm công việc.
Đang đi, cô nghe thấy phía trước có tiếng rao:
"Bán nước đường, bán nước đường, nước đường nóng hổi, một chén lớn chỉ cần một tệ ..."
Trước mặt có một quầy bán nước đường, người bán hàng rong dựng quầy cố gắng rao lớn tiếng, xung quanh có mấy đứa trẻ mắt trông mong mà nhìn vào, nuốt nuốt nước miếng.
"Chúng ta mua một bát đi."
Mấy đứa cùng nhau bỏ tiền ra mua một cái bát, bạn uống một hớp, tớ uống một hớp, uống đến đặc biệt vui vẻ, thật tốt.
Đàm Tú Phương nhìn cái bụng của mình không chịu khống chế kêu ột ột ột.
Người bán hàng lập tức theo tiếng mà nhìn lại đây, Đàm Tú Phương cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Ông chủ nhìn gương mặt tiều tụy, quần áo tả tơi, có chút đồng tình, biết đây là người đáng thương. Quay sang nhìn cái thùng nước đường cạn đáy:
"Em gái, tôi nơi này còn non nửa chén nước đường, không bán được, cho em uống, vừa lúc kết thúc về nhà."
Nhìn cái chén gỗ đưa sang, Đàm Tú Phương xấu hổ, nhìn gương mặt ông chú bán hàng rong thật thà, cô không nỡ từ chối hảo ý của đối phương, cười cười, tiếp nhận cái chén nhấp một ngụm, một cổ ngọt ngào tràn ngập đầu lưỡi rót vào bụng, hơi ấm len lỏi vào bên trong dạ dày, ấm áp, cực kỳ thoải mái, khó trách mấy người bạn nhỏ không chịu được dụ hoặc.
"Cám ơn." Đàm Tú Phương cảm tạ, lại uống một ngụm. Có thể là do cơn đói khát đã không còn, ngụm thứ hai không còn kinh diễm như ngụm đầu tiên nữa, cô nếm đến ngụm thứ ba, nếm ra được đây là nước nấu xôi, cho thêm chút đường vào, rồi thêm chút hoa quế làm dậy hương vị thêm phần nào.
Nhưng bán hàng rong có vẻ bán được khá tốt, một thùng lớn đã bán xong rồi. Một chén nhìn thì nhiều chứ mà toàn là nước, đường ít, ông chú vẫn kiếm được lời.
Đàm Tú Phương chợt thông suốt, cô không tìm được công việc, có thể bày quán bán a.
Bày quán chính là tay làm hàm nhai, chỉ cần cô không thuê nhân công, sẽ không có bóc lột, vẫn là giai cấp vô sản, sẽ không ảnh hưởng gì cả.
Đàm Tú Phương nhớ rõ đời trước thời điểm nông thôn cải cách ruộng đất, phân chia là địa chủ, phú nông, trung nông cùng bần hạ nông. Tiêu chuẩn quan trọng nhất là tư liệu sản xuất.
Phàm là người sở hữu tư liệu sản xuất, mời người khác đến gieo trồng, không cần biết là nhiều ít đó là sự tồn tại của quan hệ bóc lột. Chính mình không cần động vào làm việc đó là địa chủ.
Trong nhà có 10-20 mẫu đất chính mình tự lao động, ngày mùa bận rộn có thể thuê người đến phụ thì gọi là phú nông. Còn chính mình có 10-20 mẫu đất toàn dựa vào chính mình gieo trồng thì gọi là trung nông.
Bần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền