ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 67. Chương 67

Chương 67

Sáng sớm sương mù bao phủ, gió lạnh phả vào mặt, lạnh căm căm, áo rách không cản được gió. Nhưng vẫn có rất nhiều người dậy sớm ra cửa, người đi làm, người đi học, người đi tìm công việc, cần lao đã khắc vào tận trong xương máu, chẳng cần quan tâm thành phố vừa bị chiến tranh tàn phá này đang trong tình trạng suy sụp.

Đàm Tú Phương vừa đi vừa dừng, ở một bên quan sát một cửa hàng bán đồ ăn sáng, phát hiện bày quán không nhiều chủ yếu là cháo, bánh bao thịt, màn thầu linh tinh. Cô đi hết con đường, nhìn thấy một tiệm bán lương thực, vào hỏi cụ thể toàn bộ giá các loại lương thực, tiếp tục đi về phía trước, xa xa lại xuất hiện thêm một tiệm lương thực, lại lần nữa đi vào hỏi.

Hỏi xong hết thảy, trong lòng Đàm Tú Phương lạnh thật lạnh. Giá lương thực không hề thấp. Bột mì tinh mười tệ một kg. Ngũ cốc thô rẻ hơn nhưng cũng cần mấy tệ một cân, cái này đắt hơn nhiều so với lúc cô ở nông thôn. Đây cũng có thể lý giải được, rốt cuộc tiệm lương cũng thu lương từ nông dân, mang về trong thành bán, trung gian chênh lệch muốn kiếm tiền một chút là chuyện bình thường. Cứ như vậy, một cái đồng bạc của cô sợ chẳng mua được bao nhiêu lương thực.

Sau khi Đàm Tú Phương thăm dò rõ ràng giá lương trên thị trường, xoay người đi tiếp, đi đến một nhà bán tào phớ và cháo, nghe được một người nam nhân khẩu âm phương Bắc:

"Ông chủ, không có tương sao?"

Ông chủ lắc đầu:

"Không có, có đường, thêm không?"

Người đàn ông vội xua tay:

"Không thêm, không thêm..."

Nhìn thấy cảnh này, Đàm Tú Phương trầm tư. Đời sau có một cái tranh thuận, tào phớ là mặn ngon hơn hay là ngọt ngon hơn. Người phương Nam thích ngọt, còn người phương Bắc thích mặn, hai bên không thể lý giải được đối phương, tổng cảm thấy đối phương ăn quá kỳ cục, hai bên không thuyết phục được ai. Thành phố Giang nằm ở phía nam, người dân địa phương thích ăn ngọt, nên tào phớ tiệm này là ngọt. Chỉ là thời cuộc hiện tại chiến loạn phân tranh, không ít người phương Bắc vào Nam, đại bộ phận thích tào phớ ăn với tương hơn.

Tào phớ ngọt hay mặn không nói đến, đó là do thói quen ăn uống khác biệt, nếu một người phương Nam thả đến sinh sống ở phương Bắc, về sau có khả năng người đấy thích tào phớ mặn hơn tào phớ ngọt, ngược lại cũng thế. Trên thực tế, cả hai không hề mâu thuẫn, có thể cùng tồn tại. Và đứng ở góc độ của Đàm Tú Phương, thích ngọt thêm đường, thích mặn thì thêm nước tương, còn người Tứ Xuyên hay là Trùng Khánh không cay không vui cũng không có vấn đề, thêm ớt vào là được, đó chỉ là thói quen cá nhân, đời sau thương nhân làm ăn buôn bán đều chuẩn bị thật tốt, thêm vài loại nguyên liệu, thỏa mãn được hết nhu cầu bất đồng của khách nhân.

Bây giờ không có quan trọng điều đó. Nhìn chén tào phớ nóng hổi ông chủ phục vụ khách nhân, Đàm Tú Phương động tâm, món này thật không tồi, trước hết là phí tổn thấp, chỉ cần mua đậu nành là được, đậu nành so với các loại lương thực khác thì rẻ hơn nhiều, có thể cho thêm một lượng đậu phộng thích hợp gia tăng hương vị, thêm đậu phộng, thêm hương vị, tạo nên sự đặc biệt để tăng sức cạnh tranh. Tiếp theo, vì chỉ có một mình cô nên việc này rất dễ làm, làm một cái nồi to, cho vào thùng gỗ đậy lại, đi trên đường sẽ không bị lạnh. Mùa đông, chắc hẳn nhiều người đi qua vui lòng muốn ăn một chén tào phớ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip