Chương 72. Chương 72
Hắt xì! Đàm Tú Phương, người bị hai mẹ con Lưu Thải Vân thương nhớ đang gánh cái gánh rỗng về nhà, đến khách sạn thì hắt xì.
Bà chủ khách sạn vừa mở cửa ra, nghe thấy tiếng dụi mắt hỏi:
"Em gái bán xong rồi à?"
Ngày hôm qua Đàm Tú Phương ngâm đậu cô biết.
Đàm Tú Phương gật đầu: "Bán hết."
Bà chủ có chút kinh ngạc:
"Khá nhanh đó, còn chưa tới chín giờ."
Đàm Tú Phương xấu hổ cười:
"Vận khí tương đối tốt."
Cô thôn nữ ngày đầu buôn bán đã bán hết rồi, nào dùng được ba chữ vận khí tốt mà lý giải được. Nói đi cũng phải nói lại, đơn độc dừng chân ở thành phố Giang, người nào không có bản lĩnh. Bà chủ không nói gì chỉ gật gật đầu.
Đàm Tú Phương quay người sang một bên, cầm chìa khóa, mở cửa bước vào phòng.
Căn phòng quay mặt về hướng Bắc, tương đối ẩm thấp, cô chỉ việc mở cửa cho thông gió, sau đó người ngồi xổm múc nước rửa thùng gỗ, mấy cái hộp đựng gia vị. Làm đồ ăn quan trọng nhất là vệ sinh sạch sẽ cho nên sáng sớm dậy sớm cô nhiều lần rửa sạch tay, cả ngón tay cũng cắt gọn gàng miễn cho khách nhân nhìn không thoải mái. Cho nên ngày thường đồ dùng nấu ăn phải rửa, phải phơi nắng, nấu nước sôi tiêu độc tránh nảy sinh vi khuẩn.
Giặt sạch vải mùng cô quay lại dọn dẹp bếp, buổi sáng cô đi vội, nhà bếp không kịp dọn dẹp. Sau khi dọn dẹp, ngâm đậu để mai, xào bã đậu để ăn trưa, Đàm Tú Phương phát hiện sau đó chẳng còn gì để làm.
Lúc này mới chỉ là buổi chiều, ban ngày mà đi ngủ thì quá lãng phí, không khỏi quá đáng tiếc. Còn ngủ trưa thì đúng là hơi buồn ngủ, cơ mà cô sợ tối ngủ không được, hơn nữa ngủ ngày với cô quá là xa xỉ.
Mà làm cái gì đây? Đàm Tú Phương cảm thấy rằng cô nên tận dụng khoảng thời gian này không thể lãng phí.
Vừa lúc trong tay có mấy chục đồng tiền, trong nhà còn thiếu quá nhiều thứ, Đàm Tú Phương khóa cửa lại, chuẩn bị đi ra đường.
Ngoài các cửa hàng và hàng rong trên đường phố, cũng có một số nông dân vào thành phố để bán các sản phẩm địa phương, bán trên đường nên rẻ đắt hơn cửa hàng một chút.
Bán nhiều nhất là cải trắng, rau dưa theo mùa, còn một số lương thực phụ, không nhiều lắm chỉ vài cân.
Đàm Tú Phương đi hết một vòng không nghĩ mua cái gì. Cô vẫn còn 20 lạng ngũ cốc, cộng với bã đậu hàng ngày, đủ cho một mình cô ăn trong vòng nửa tháng. Ở nhà cô chưa mua được cái thùng chứa lương, tích trữ quá nhiều lương thực, để trong phòng sự bị ẩm mốc, hỏng rồi không thể ăn được. Còn không thì sợ chuột đến phá.
Tất nhiên, ngoài những thứ này ra, còn có rất nhiều thứ hoa hòe lòe loẹt, tỷ như đồ chơi làm bằng đường, kẹo hồ lô dẫn đến nhóm trẻ con lôi kéo ống tay người lớn một hai phải mua mới bằng lòng đi.
Mặc dù trong thời đại ngày nay những thứ này rất hiếm nhưng trong một vài thập kỷ nữa, khi vật chất phong phú, nó chẳng trở nên chẳng còn hiếm lạ song vẫn cực kỳ hút khách. Đàm Tú Phương nhớ rõ lúc trước đẩy Thẩm Nhất Phi đi dạo ở công viên hay quảng trường, cô thường xuyên nhìn thấy những người bán hàng rong dạng này, bao vây xung quanh cũng là không ít trẻ con, ngẫm lại đúng là làm người ta hoài niệm.
Cô bất giác cong môi, Đàm Tú Phương thu hồi tầm mắt, những thứ này được xếp vào tiêu hao phẩm, hiện tại cô còn chưa có khả năng tiêu vào những thứ này,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền