ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Trọng Sinh Ly Hôn 1950

Chương 73. . Chương 73

Chương 73. Chương 73

Sau khi Đàm Tú Phương làm xong việc này, cô cần chuẩn bị tất cả nguyên liệu cho sáng mai, chờ trời tối hẳn thì nhanh chóng đi ngủ, rồi 1,2 giờ sáng lại dậy chuẩn bị.

Rút kinh nghiệm của ngày đầu tiên, tốc độ của Đàm Tú Phương ngày thứ 2 nhanh hơn nhiều, mặc dù nhiều hơn một cân đậu nhưng thời gian chỉ mất tương đương.

Lần này, Đàm Tú Phương làm tận hai thùng, ở bên thùng thì treo cái ống trúc đựng gia vị, một bên dùng để móc ống trúc rỗng. Cô làm hôm nay số lượng nhiều gấp đôi hôm qua, cô sợ Dương Lâm bọn họ không mua hết thì còn thừa cô ra phố rao bán hàng là được, có thể bán thêm được một chén thì thêm chút tiền, thật sự thừa thì tặng bà chủ khách sạn hai chén, người ta giúp đỡ cô không ít.

Đàm Tú Phương vui vẻ đánh bàn tính, đến bên ngoài quân doanh trời còn chưa sáng, Dương Lâm còn chưa đến nên cô đứng đó xoa xoa tay sưởi ấm.

Chờ chừng 10-20 phút, nhóm Dương Lâm cầm hộp cơm đi ra ngoài. Ngày mùa đông thế nhưng cả đám chỉ mặc áo quân đội mỏng, còn không thấy lạnh, trên người lấm tấm mồ hôi khiến Đàm Tú Phương kinh ngạc.

Thấy cánh mũi của Đàm Tú Phương đỏ bừng vì lạnh, một anh quân dân lớn tuổi dặn dò:

"Em gái à, về sau đừng ra sớm vậy, 6 giờ 30 rồi ra là được, vừa vặn mọi người ra thao trường về."

Đàm Tú Phương xấu hổ cười: "Được."

Điều này là không thể, bởi vì cô không có đồng hồ, thời gian chắc chắn không chính xác lắm, ngay mai có thể chú ý sắc trời chút rồi ra cửa cũng không muộn.

Đàm Tú Phương ngồi xổm bên cạnh thùng gỗ, nhấc nắp lên, hơi nóng tào phớ xộc thẳng vào mặt, cô cầm lấy từng hộp cơm, đánh từng đợt tào phớ, tay múc đồ, tay thu tiền.

"Các vị đồng chí, mọi người muốn ăn cái gì thì thêm vào ha, ở ống trúc, ngọt mặn đều có, còn có đường."

"Được rồi, em gái này thành thật thật đấy, đậu phộng cũng cho chúng ta tùy tiện thêm."

Lời thì nói như vậy mà ai nấy vô cùng tự giác, chỉ múc một muỗng nhỏ đậu phộng, chờ bọn họ lấy hết ống trúc đậu phộng còn non nửa ống đậu phộng.

Đàm Tú Phương cảm động, xem ra bọn họ đều thích thêm đậu phộng, chờ cô kiếm lời thời điểm ăn tết cô làm tặng cho mọi người một gói nhỏ đậu phộng rang, coi như bọn họ chiếu cố việc làm ăn của cô.

Đàm Tú Phương đoán không tồi, hai thùng tào phớ không bán xong, còn thừa một ít, không nhiều lắm chỉ tầm 6,7 chén. Thời gian còn sớm cô chọn ra ngoài phố rao hàng, cô nghĩ kỹ rồi chính mình không thể trông cậy vào bộ đội, bọn họ ăn hoài cũng ngán, sẽ có ngày thay đổi khẩu vị, dù sao bọn họ cũng phải tìm cho mình một con đường đi.

Mặc dù ngày hôm qua ngã tư có nhiều người đi lại song hiệu quả bán hàng không tốt, Đàm Tú Phương cũng không định đi đến đó, cô đổi hướng, đi bộ rao mãi cũng không có ai mua, đi tới đi lui đi tới bệnh viện.

Lần này có người tới, một ông chú già nhéo nhéo tiền trong túi hỏi:

"Con gái à, tào phớ của con bán sao?"

Đàm Tú Phương chỉ vào ống tre nói:

"Mỗi ống tre ba tệ, nếu chú có hộp cơm, đầy hộp cơm 4 tệ."

Khá rẻ, ông chú nói:

"Đợi chút, chú đi lấy cái hộp cơm."

Cuối cùng buôn bán khởi sắc, Đàm Tú Phương nghĩ, có thể những người đến bệnh viện không quá giàu có cũng không đến nỗi quá nghèo, có thể tiêu tiền được, mà nhà ăn phỏng chừng không thể ngày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip